Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Chương 163: Hộ pháp(P1)



Trong đại Lôi âm đài chỉ có ba ngàn tăng binh, nhân số không nhiều, nhưng không có chỗ nào không phải là tinh nhuệ. Nghiêm khắc mà nói, mỗi người trong số họ đều là tâm huyết của Quốc sư.

Công pháp nội công luyện tập của mỗi người này, ba ngày một lần lại uống thuốc, mỗi quý một lần lại ngâm rượu thuốc, đều là do Quốc sư sắp xếp, nhưng những thứ này không quan trọng, thật sự phải lo lắng là: chỉ cần Quốc sư ở Đại Lôi âm đài, bất luận bận rộn thế nào cũng phải bớt ra chút thời gian, tự mình hướng dẫn tăng binh học, kiên trì. Vì bọn họ giảng phật pháp, và đàm luận cái thiện với bọn họ, mỗi một buổi học đều phải chuẩn bị chu đáo, ngày qua ngày, thoắt cái đã vài năm, vô tình ba ngàn tăng binh đã coi Quốc sư như phụ thân, trở thành thánh nhân, trở thành Tiên phật có thể đi lại trên đời.

Kiếp trước của Tống Dương, đối với những việc làm của Quốc sư, có một danh từ chuyên dụng là: Tẩy não.

Thậm chí ngay cả ba ngàn tăng binh này bản thân cũng đã từng phát hiện, bọn họ tưởng rằng mình tin vào Phật tổ, nhưng thật ra thứ bọn họ sùng bái chính là Yến đỉnh.

Thứ mà Tăng binh thờ phụng là Kinh của phật, tín ngưỡng kiên định đến mức không có gì so sánh được, bọn họ có thể cắt thịt này để xả thân tự hổ, nhưng chỉ cần một mệnh lệnh của Quốc sư, bọn họ tình nguyện bỏ qua luân hồi, rơi vào địa ngục A Tỳ… Chỉ cần một mệnh lệnh của Quốc sư.

Sinh tử đối với bọn họ chẳng qua chỉ là một khoảng không, mà một hai chữ tùy tiện của Quốc sư có thể trở thành toàn bộ giá trị của da thịt và linh hồn.

Không hiểu sinh tử, tâm trí kiên định, võ công cao cường, huấn luyện có tố chất, tinh nhuệ trong tinh nhuệ, Trấn Tự Trọng Khí của Quốc sư.

Ba ngàn tăng binh, phân thành hai viện Tu La và Ma La, Tu La ngoài ánh sáng Ma La trong bóng tối, Hộ Pháp làm rung động Tình Thành, Hai ngàn võ tăng của Tu La xông ra Đại Lôi âm đài, tràn ra, kim phấn tràn lan, tay trái cầm tràng hạt, tay phải cầm trường côn, đang ngồi hướng ra cửa bắc của Tình thành.

Tu La, trong kinh phật có ý là " Đoan chính", làm những việc công chính sẽ không che giấu được hành tung, hành động của bọn họ như gió thổi lửa cháy rực càng khiến mọi người chú ý, mỗi một đệ tử Tu La đều lành nghề tuyên xướng pháp chú trên đường, hai ngàn âm thành cường tráng hội tụ cùng nhau, cường tráng mà huy hoàng.

Người phụ trách mang tăng binh trong Đại Lôi âm đài là đệ tử thứ chín của Quốc sư. Võ công của A Cửu lơ lỏng bình thường, phật pháp càng không đáng nhắc tới, hắn chỉ có một bản lĩnh: sở trường về chiến sự.

Tăng binh tuy tinh nhuệ, nhưng số lượng Yến quân trong Thành thực sự còn kém xa, theo lẽ thường gióng trống khua chiêng như vậy chỉ đoạt được cái cửa thành nặng nề, không thể nghi ngờ giành con đường chết nhưng A Cửu hiểu rõ " tăng binh, ngoài thực lực của bản thân, còn có một chỗ hung mãnh: lòng người, trái tim của bách tính trong thành.

Phản quân, loạn dân, trong thành đã loạn lên, nhưng vẫn không đủ, còn có vô số người trốn trong nhà, trong đó có bao nhiêu người là tín đồ thành kính? A Cửu phải kêu gọi bọn họ ra kêu gọi được bao nhiêu thì gọi.

Hồng Chung, Kim Thân, khi hành quân pháp chú cao tuyên, tất cả đều là vì bách tính Tình thành, nghe được, nó là tín hiệu.

Đại lôi âm đài triệu tập tín đồ hộ pháp bốn phương.Truyện được copy tại doc.zenwee.com

Ngoài Tu La, trên dưới Hạp tự tất cả những tăng lữ bình thường không biết võ công cũng đều mặc áo cà sa đi ra đại tự, đi khắp các phố lớn ngõ nhỏ, từng trận từng trận tràn ngập cơn giận giữ của Phật tổ.

Đại lôi âm đài triệu tập tín đồ hộ pháp bốn phương.

Mà một đường tinh binh khác trong chùa, trước đó " hai ngàn Tu La, dưới sự dẫn dắt của A Cửu, lặng lẽ ẩn vào bóng đêm tiến vào Hoàng Cung tiếp ứng cho Quốc sư.

Gần như cùng lúc Tống Dương nghe thấy tiếng vang của Đại Lôi âm đài, tuyến cấm quân đứng đầu bỗng nhiên đại loạn, loạn dân mãnh liệt không thể xông vào tuyến phòng thủ, trong vòng nửa khắc đã bị đột phá.

Tinh binh từ trên trời rơi xuống, tay phải cầm trường đao, tay trái là nhuyễn thần sắc bén quét lên kịch độc, khi giết hành động rất nhanh mà tiến lui cũng có mức độ, mỗi một người đều có võ công rất cao. Nhuyễn giáp màu đen, chiếc khăn đen vấn trên đầu, gần như khiến bọn họ lẫn vào đêm đen, hài của bọn họ cũng đã được đặc chế, khi chạy trốn cũng không phát ra bất cứ âm thanh gì.

Ma quỷ tàn ác trong kinh Ma La.

Nếu phải bảo vệ trừ ma, thì trước hết phải hóa thân thành ma quỷ.

Yến quân đóng giữ tuyến đầu, gần như xông lên trước mặt bọn họ, khi lưỡi dao kịch độc sắc bén đâm vào cơ thể mới phát hiện địch tập kích, Quốc sư từ xa ra hiệu cho Tống Dương chỉ thị bọn họ đi tới.

Tống Dương kêu gọi mọi người cùng tiến lên, Nhị ngốc đột nhiên hỏi hắn:

- Chúng ta phải đi đúng không?

Sau khi đợi Tống Dương gật đầu, Nhị Ngốc lại hỏi:

- Có thể mang theo Lưu Ngũ không?

Đại điểu cũng được mang tới trước cung, nhưng từ đầu đến cuối đều bị nhốt trong lồng, cho đến tận bây giờ.

Tống Dương lắc đầu:

- Không mang về nước, nhưng có thể đưa nó ra khỏi thành.

Nói xong, đang muốn an ủi gã mấy câu, Nhị Ngốc liền "ừ" một tiếng:

- Ta biết rồi.

Nói xong, quay người chạy tới lồng sắt, thả Lưu Ngũ ra, giơ tay ôm lấy cổ của con vật, vô cùng lưu luyến, đồng thờikhi đám người Tống Dương và Quốc Sư hội hợp, a Cửu cũng mang tinh binh chạy tới. Một ngàn Ma La tăng sát không có mặt tất thảy trong Yến quân, nhưng bọn họ đủ sức để khống chế một khu vực, khiến quân địch không thể tiến công.

A Cửu rất mập, chạy nhanh tới trước mặt Quốc sư, quỳ lạy:

- Đệ tử hộ pháp tới chậm, xin ân sư giáng tội.

Quốc Sư thầm thì cười vài tiếng, từ kim trung đi ra, giơ tay vỗ vai A Cửu:

- Ngươi rất giỏi. Thật sự giỏi lắm.

Lời khen ngợi rất bình thường, thậm chí có thể coi như một câu khách khí, song A Cửu thấy vui tự đáy lòng. Nhưng bây giờ là thời khắc quan trọng, hắn cũng không phải là trung tâm, đứng lên, giọng điệu dồn dập nói, nguyệt nói hai câu, Quốc sư lắc đầu cắt ngang:

- Ngươi phải nhớ, việc gấp người không gấp, từ từ mà nói, mới có thể nói rõ được. Khát không, có cần uống chút nước không?

A Cửu gật đầu rồi lắc đầu, hít sâu, khi mở miệng quả nhiên bình tĩnh hơn nhiều, đơn giản rõ ràng nói tóm tắt:

- Tình thành vốn đã trữ trọng binh, bây giờ loạn không nói được, toàn bộ binh lính bị đánh đột ngột, trở tay không kịp.

- Cảnh vệ chân chính của Kinh sư, chia làm hai tầng trong ngoài, lực lượng hùng hậu thực sự đến từ bốn tòa đại bản doanh binh mã bên ngoài ngoại ô, lúc này đã trên đường đi cứu viện, nhanh nhất chưa đầy một canh giờ nữa có thể đuổi tới.

- Về phần trong thành, vĩnh viễn không trở thành vùng đất của cảnh vệ trọng binh: Bốn cửa và Hoàng cung. Sau khi hoàng thành khai quốc bắt đầu kinh doanh, tường cao dày, dễ phòng thủ khó tấn công. Trong tay loạn dân không có vũ khí công thành, mười ngày nửa tháng cũng đừng mơ tưởng đánh được vào trong cung.

- Khoảng cách bốn cửa khá xa, khi dân biến bọn họ cũng chưa công kích, đợi khi loạn dân nghĩ đến phải đi công chiếm cửa thành, theo ta thấy bọn họ sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, đánh không được, huống hồ đánh một hai tòa cũng vô dụng, thế nào cũng phải chiếm giữ được bốn cửa, mới có thể đem quân cứu viện ngăn cản. Ngoài ra, theo đệ tử nghĩ hiện tại những quân mã khác trong thành không thể ra ngoài. đàn áp phản loạn, mà phân thành hai tầng, một là trợ giúp, bảo vệ bốn cửa, một lại nhanh chóng xông vào hộ giá Hoàng cung, e là rất nhanh sẽ tới. Về những loạn dân này, cứ để cho bọn họ càn quấy. Đợi đại quân ngoại thành đánh đến, náo động tức thì sẽ bị trấn áp.

- Chỉ còn một canh giờ, loạn dân không đánh vào được hoàng cung, cũng không chiếmđược bốn cửa, chung quy không thể ngăn cản được cơn sóng gió đang nổi lên, chết chắc rồi.

A Cửu một hơi nói về cách nghĩ của mình, Tống Chân nghe xong mặt nhăn nhó, chán ngán thất vọng. Trong thành loạn lạc như thế này, đối với Cảnh Thái cũng không phải là hoạn nạn nhất thời, Yến đế vẫn nắm chắc phần thắng?

Thật ra sự tình là như vậy, nếu là thành trì bình thường, sớm cứu không thể cứu được trái tim Tình Thành của Đại Yến, biết bao nhiêu Đại vương hầu đã cùng khổ tâm xây dựng lên, sao lại một lần bạo động có thể phá hủy được chứ.

Nhân số loạn dân đông đúcgây ra hỗn loạn, nhưng nói đến đánh nhau bọn họ lại thấy thật sự quá xa vời. Về phần đội phản quân kia, thật ra là tinh nhuệ, nhưng cũng giống tăng binh, người ít. Đàm Quy Đức bệnh đã nhiều năm, thực lực không như trước, trong phút chốc điều động được một đội cấm quân là quá tốt rồi.

Mà điều thật sự khiến Tống Dương buồn bựcc là, A Cửu nói tới nói lui vẫn chỉ là tình thế của phản quân, loan dân và quân mã Đại Yến, trái lại, không hề tính đến đội tăng binh trong tay hắn, cũng không có liên lạc phản quân.

Dự định cùng bọn họ hợp binh mưu đại sự, dường như Đại Lôi âm đài sẽ không tham chiến, nhiều nhất chỉ là bảo vệ Quốc Sư chạy trốn.

Quả nhiên A Cửu hơi ngừng lại, cuối cùng nói:

- Chạy tới Yến doanh ở Phương bắc thì đường xa hơn một chút, khả năng sẽ chậm hơn viện quân của ba hướng kia, ta đã phái tăng nhân Tu La đi tấn công cửa Bắc, ở đó sẽ có tín đồ Phật tử tương trợ, hơn nữa một ngàn đệ tử Ma La của chúng ta có hi vọng đuổi tới phương Bắc để đánh vào cửa lớn rời khỏi Tình thành, cơ hội cũng đạt được bảy thành.

Quốc sư vẫn chưa phản bác, phúc ngữ nặng nề nhưng giọng điệu nhẹ nhàng:

- Việc binh gia, tất cả đều do ngươi làm chủ, ta theo ngươi, cho dù chỉ có đường đi vào địa ngục A Tỳ, ta ngươi vẫn là thầy trò.

A Cửu cắn môi, ra sức gật đầu, khi đang muốn truyền lệnh, Tống Dương bỗng nhiên nói:

- Khoan đã.

Sắc mặt của hòa thượng hơi biến đổi, lạnh lùng nhìn về Tống Dương.

"Mẹ" của Tống Dương, sư phụ của A Cửu, cười hòa giải giúp hai tiểu bối, nói với A Cửu:

- Nghe hắn nói đã, không ngại.

Quốc Sư vừa nói, ánh mắt của A Cửu khiêm tốn nhìn xuống, mỉm cười với Tống Dương:

- Thí chủ, xin cứ nói.

- Nếu bức Cảnh Thái ra khỏi hoàng cung thì sao? Ta và ngươi hợp sức, chỉ cần mai phục trước để bắt lão, đánh một trận nhất định là thắng chắc rồi.

Tống Dương còn có một trận đại hỏa, quy xác của Cảnh Thái cứng rắn, đến khi đại hỏa, lão cũng phải ra ngoài trốn, lúc đó ta tận dụng cơ hội giết chết lão.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.