Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Chương 195: Nhị ngốc mời khách (P1)



Phật đồ khóc lóc chạy toán loạn, chỉ hận cha mẹ sinh mình có hai chân, liều mạng chạy vào phong ấp, vài tên thủ lĩnh đại tự trong lúc chạy loạn đã bị bắt lại, không ai biết tung tích bọn họ, chỉ thấy nói bọn họ đều chết trong chiến loạn, công trường quân khí, Tiêu Kim ổ, Yến Tử Bình và Hầu phủ đều bình an vô sự, huyện lệnh gửi thư cho triều đình, trên tấu biểu ghi rõ Sơn Khê Man xuống núi cướp bóc, mọi người trong trấn già trẻ đồng tâm hiệp lực, kết thành khối sức mạnh cùng bảo hộ gia viên, Sơn Khê Man đang rút khỏi phong ấp, các đại thủ lĩnh toàn bộ đã bị bắt lại, Hồng Ba vệ dẫn đường cho Tống Dương lên hỏi thăm: Tiểu Bộ và thủ lĩnh Man tử cũng xem như có chút giao tình, đem theo vệ sĩ thay Tống Dương đi đưa tiễn một đoạn, đợi vào lúc canh ba, trong phong ấp lại yên bình trở lại.

Tất cả hòa thượng nắm giữ các vị trí quan trọng của mấy ngôi chùa đều đã bị bắt giam vào ngục, đám Phật đồ gần đó không có thủ lĩnh, trong khoảng thời gian gần nhất cũng sẽ không gây rối nhưng Sơn Khê Man tấn công đánh tan đám phật đồ, cách này chỉ trị được ngọn mà ko đánh được vào gốc, nếu muốn sau này hòa thượng không đến gây sóng gió, trước tiên vẫn nên tìm ra gốc rễ của bệnh. Đến tột cùng là vì cái gì.

Tống Dương không về nhà, đi vào trong nha huyện, chờ Hồng Ba vệ thẩm vấn lấy khẩu cung của đám thủ lĩnh phật đồ kia, trong lúc yên lặng ngồi bỗng nhiên đột ngột mở miệng:

- Lúc trước có thể nghĩ phức tạp vậy, nên không phải là Yến Đỉnh.

Hòa thượng tìm đến Thường Xuân Hầu quấy rối, chỉ có thể nói " không hiểu ra sao cả " hoặc là " không có việc gì kiếm việc gây sự " để hình dung, không chỉ Tống Dương, gần như tất cả những người biết nội tình đều hoài nghi mọi việc do Quốc sư Đại Yến sai khiến, nhưng sắp xếp lại các sự kiện lại khiến Tống Dương nghĩ không ra chính là, hòa thượng náo loạn như vậy, mình không tổn hao chút gì, Quốc sư làm như vậy căn bản thù không báo được. Đơn giản nhất, chỉ cần Tống Dương đem Đàm Đồ Tử giao cho hòa thượng, ngay lập tức sẽ trời yên biển lặng rồi.

Bút tích của Quốc sư, hẳn sẽ không nhỏ mọn như vậy mà Tống Dương lại mời Sơn Khê Man rời núi, vốn chính là vì muốn chứng thực việc này rốt cuộc có quan hệ với Quốc sư hay không.

Yến Đỉnh tự mình ở Yến Tử Bình nếm qua thất bại lớn, mặc dù lão không biết lần trước cũng là Tống Dương tự mình trù tính, lần này vừa nghe nói Thường Xuân Hầu được phong ấp ở Yến Tử Bình, khẳng định cũng sẽ tăng cường đề phòng. Yến Đỉnh là ai, sao có thể cùng một chỗ thảm bại hai lần.

Đám Phật đồ vào phong ấp, bị Sơn Khê Man xông ra đánh cho tơi bời, đại bại mà về, ngay cả phương trượng của chùa cũng bị bắt sống nếu sau lưng lộ ra việc này thực sự là do Quốc sư sắp đặt, trừ phi sau đó nghĩ được cách đối phó với đám Sơn Khê Man, nếu không tuyệt đối sẽ không sao đám tín đồ tiến vào phong ấp.

Vừa nghĩ tới chuyện này và Quốc sư không có liên can, Tống Dương cũng không tính toán để tâm tới, ngồi trước ánh nến, một dáng vẻ vô tình. Mà trong lúc vô tình, Nhâm Sơ Dung ngồi đối diện với hắn, đã gối đầu lên ghế dựa lưng vào thiu thiu ngủ…

Tống Dương cười cười, khoát tay cho đám thị nữ của Quận chúa, ra hiệu tự mình vào trong lao xem thẩm vấn phạm nhân, không cần đánh thức Sơ Dung, nhưng không ngờ tới, hắn vừa đứng dậy, đột nhiên một Hồng Ba vệ xông vào:

- Khói lửa ở Tiêu Kim ổ cảnh báo, ba đài châm lửa, đại nạn đến rồi!

Tiêu Kim ổ truyền tới tin cảnh báo " đại nạn đang tới ", Nhâm Sơ Dung cả kinh bừng tỉnh, Tống Dương cũng bị kinh hãi không ít, người Man đến tập kích là diễn trò, như thế nào lại có kẻ thù thực sự? Giờ phút này không rõ tình hình, lại chưa kịp thăm dò, Tống Dương trước hết nhờ Hồng Ba vệ đi thông báo cho La Quan thay mình trông nom trấn nhỏ, tiện đà triệu tập vệ sĩ Hồi Hột chạy tới Tiêu Kim ổ, Quận chúa cũng truyền lệnh cho Hồng Ba vệ đóng giữ trấn nhỏ, phòng ngừa kẻ địch dùng kế điệu hổ ly sơn, đồng thời lệnh cho Thạch Lão Đầu lần nữa chạy ra doanh trại chạy tới các điểm gặp nạn, chính nàng và Tống Dương đồng hành cùng kỵ binh một đường khẩn trương, vừa mới chạy được nửa đường, Cố Chiêu Quân từ phía đối diện đi tới đón đầu, ở phía sau lão còn rất nhiều thợ thủ công, sắc mặt mỗi người đều hốt hoảng, hiển nhiên là kinh sợ không ít, lão Cố vừa thấy Tống Dương liền hổn hển hô lớn:

- Thường Xuân Hầu, ngươi phải bồi thường cho ta.

Tống Dương thấy lão Cố không việc gì, lập tức yên tâm phân nửa, truy hỏi:

- Kẻ thù lai lịch thế nào? Còn có… bồi thường tiền gì?

- Tự ngươi đi xem!

Cố Chiêu Quân vốn muốn tìm Tống Dương, sau khi gặp mặt chuyển hướng như vậy, cả bọn cùng nhau trở lại Tiêu Kim ổ.

Cố Chiêu Quân sắc mặt không vui vẻ chút nào, tuy nhiên nhìn bộ dạng của lão ít nhất không phải " đại nạn đến nơi " không biết như thế nào tín hiệu khói lửa lại truyền đến như thế, Tống Dương cùng lúc yên tâm, trước mắt dâng lên một dấu hỏi, lập tức không hỏi nhiều ra roi thúc ngựa chạy tới Tiêu Kim ổ.

Khi tới gần Tiêu Kim ổ, không ngờ ròng rã một đội kỵ binh, tất cả chiến mã đều phát ra tiếng hí kinh hãi, dường như nhận ra có cái gì nguy hiểm, mặc cho kỵ sĩ ra roi như thế nào, tuyệt nhiên không đồng ý tiến lên phía trước.

Mà lúc này, mọi người đã có thể nghe được tiếng chim hót lảnh lót, trong gió đêm cũng hòa lẫn từng trận hôi tanh, Tống Dương thoáng suy nghĩ, quay đầu nhìn lão Cố:

- Chim?Nguồn tại http://doc.zenwee.com

Lão Cố cắn răng "

- Còn có thằng ngốc nữa!

Tống Dương ngạc nhiên buồn bực:

- Đến đây làm gì?

- Ăn cơm!

Tống Dương hoảng sợ:

- Bị thương bao nhiêu người?

May mà, Cố Chiêu Quân lắc đầu:

- Chưa ăn người nào. Nhị ngốc quản rất tốt.

Hỏi đáp súc tích, Tống Dương xoay người xuống ngựa, vẻ mặt không biết nên khóc hay cười:

- Ngươi có thể nói rõ một chút không?

- Trên công trường có nuôi lợn và dê thành đàn, vốn là thức ăn của thợ thủ công. Bị Nhị ngốc đem ra mời khách.

Chạy một trận, Cố Chiêu Quân rốt cuộc cũng khôi phục được chút, không hề buồn bực đau lòng cho đám lợn dê của mình còn đang tiếp tục ở phía sau, chủ yếu vừa rồi lão bị dọa khiếp thôi.

Phong ấp trong đêm đại loạn, kêu to khiến người Man xông tới, Cố Chiêu Quân sớm đã được thông báo, trước tiên quản lý thuộc hạ đóng cửa công trường, miễn cho rước lấy tai bay vạ gió, vốn hết thảy mọi việc đều tốt, toàn bộ không ngờ, trong phong ấp bấy lâu yên tĩnh, đột nhiên truyền tới từng trận run rẩy, một đoàn quái điểu nghìn nghịt vọt vào công trường. Lúc ấy không riêng gì thợ thủ công, ngay cả Cố Chiêu Quân cũng bị dọa cho hồn bay phách tán, ai cũng chưa từng thấy qua cục diện như vậy.

Đoàn người như ong vỡ tổ vọt ra ngoài, có người hoảng loạn ở bên trong châm khói tín hiệu " đại nạn đến nơi ".

Là Nhị ngốc mời khách, không phải quân địch tập kích, Tống Dương vừa tức vừa buồn cười, xem như hoàn toàn yên tâm, nhưng đợi hắn chạy tới Tiêu Kim ổ, khi nhìn cục diện trước mặt, lại chấn động thêm lần nữa.

Nhâm Sơ Dung từ đầu tới cuối đi bên cạnh hắn cũng trợn tròn hai mắt, hoàn toàn quên mất khoảng cách nam nữ, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Tống Dương:

- Như thế nào lại nhiều chim như vậy?

Đúng vậy, như thế nào lại nhiều như thế, sơ lược nhìn qua, chim Thái Thản ở trước mặt ít nhất cũng hơn trăm con. Tuy nhiên quân Lưu gia ở trước mắt nhân số tuy rằng nhiều, nhưng phần lớn đều gầy trơ xương, xem ra chúng bị đói không có cái gì ăn.

Vài ngày trước, ba người Nhị ngốc, người câm và Mộc Ân vào núi, bọn họ không trực tiếp đi tìm đại điểu, Mộc Ân chịu sự nhờ vả của Tống Dương, phải đi trước tới nơi ở của người Man nhờ Đại thủ lĩnh xuất binh, tuy nhiên tách ra một đám người Hán bình thường, hoàn toàn không có nguy hiểm và không khó khăn, đại thủ lĩnh vui vẻ đồng ý, tất cả giống như ra ngoài chơi một chuyến, sau đó đám người Nhị ngốc mới đi tìm quân Lưu gia

Gần như không gặp phải trắc trở gì, Nhị ngốc liền tìm được Lưu gia quân của mình, quy mô so với trước đã mở rộng hơn nhiều, hẳn là tự mình sinh sản cộng thêm hợp nhất các đàn nhỏ mới. thủ lĩnh Lưu gia quân chưa thay đổi, Lưu Tứ năm xua đối với Nhị ngốc thân mật như trước. Đại điểu cũng trưởng thành, mới gặp chủ nhân cũ, Lưu Tứ không nhận ra, cho tới khi nhận được thám báo, mới chạy tới chào hỏi Nhị ngốc.

Nhị ngốc tìm được đội ngũ của mình, vui vẻ vô cùng cũng nhìn ra đoàn người đều " đang đói " nhưng khiến gã đau lòng, cân nhắc chính mình được mời khách, đem đám người mời ăn trong cách nhìn ngốc nghếch của chính gã, phân biệt được họ hàng xa gần, công trường quân khí là chỗ mua bán của Tống đại nhân, không tốt đi ăn, chỉ còn Tiêu Kim ổ của Cố lão đầu và với chính mình dường như rất quen thuộc.

Bởi thế lúc này mới có cảnh tượng quân Lưu gia đại náo Tiêu Kim ổ, cũng may Nhị ngốc bản lĩnh thuần điểu kinh người, chim Thái Thản hung hãn máu lạnh nhưng vẫn một mực nghe theo sự ước thúc của gã, sau khi nhảy vào Tiêu Kim ổ, nghe lời gã không đả thương người. Dù sao súc vật trước mắt cũng đủ cho bọn chúng ăn no nê, hơn nữa mọi người chung quanh chạy loạn, muốn ăn còn phải đuổi, gia súc đều bị nhốt trong chuồng không có chỗ trốn.

Tống Dương hít một hơi khí lạnh. Trước tiên lớn tiếng hét lên:

-Nhị ngốc, ta vào đây, chớ để cho đại điểu mổ ta.

Liền đó đang muốn đi vào, Thừa Hợp kéo tay áo hắn lại, giọng kiên quyết:

- Ta vào cùng ngươi.

Tống Dương không khuyên can, hắn chắc chắn rằng, cho dù quái điểu có phát cuồng, hắn ôm Quận chúa vẫn có thể thoát khỏi đó, hai người cùng nhau đi vào Tiêu Kim ổ, Nhị ngốc ước thúc đội quân, gioa cho Mộc Ân và người câm, chạy ra vui mừng hớn hở, bộ dạng vui vẻ.

Kỳ thật lần này Nhị ngốc gây ra tai họa không nhỏ, quái điểu phá công trường Tiêu Kim ổ tan nát, ăn một lượng lớn gia súc, đây cũng không có cách nào, duy có một điều: Ai có thể cam đoạn, hơn một trăm con chim lần này thấy thức ăn dễ kiếm, nhớ đường, lần sau khi không có Nhị ngốc dẫn đường sẽ lại không tới?

Lần sau lại tới, nói không chừng chính là thảm họa đẫm máu. Tống Dương vốn định mắng Nhị ngốc vài câu, nhưng vừa thấy bộ dạng cao hứng của gã, lòng chợt mềm ra, cười khổ thở dài.

Nhị ngốc thấy vậy lo lắng cho hắn, nhíu mày hỏi:

- Sao vậy, có phiền toái? Ta giúp ngươi.

Tống Dương càng không nói ra được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.