Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Chương 241: Không thể kết hôn sao? (1)



Nhâm Sơ Dung hiểu được sự mông lung phân vân trong lòng Tống Dương, mỉm cười đáp:

- Thứ được chuyển đi không phải là vũ khí đã thành hình mà chỉ là bán thành phẩm, không thể trang bị cho tân quân được, nên không thể đưa tới cửa tây được. Chỗ hàng này đều đưa tới xưởng sản xuất vũ khí khác trong nước, chúng ta bỏ tiền mời nhà khác đến giúp hoàn thành.

Nói xong, Nhâm Sơ Dung lại nhấn mạnh:

- Nam Uy lại có con đường khác, tạo ra con đường mua bán vũ khí với triều đình Nam Lý, chúng ta không làm!

Lúc trước khi Thừa Hợp định xây dựng Nam Uy, không ngoài hai mục đích: đầu tiên đương nhiên là để kiếm tiền. Trong núi có quặng, trong triều có vua, về sau tài nguyên dồi dào, một mục đích khác là tự tạo quân giới, võ trang cho quân đội riêng và Sơn Khê Man.

Nhưng việc Thiền Dạ Xoa đào được bản đồ kho báu khiến phong ấp có thể dùng câu: "Tự nhiên mà giàu" để hình dung. Khi một chuyến vật báu được chuyển về, Cố Chiêu Quân sau khi tính hết các khoản, Nhâm Sơ Dung một người nghèo chỉ hận không thể mua nổi trang sức bỗng chốc nhận ra mình đột nhiên thành người giàu có.

Thường Xuân hầu không còn chán nản nữa. Còn một chuyện cũng trở nên quan trọng hơn.

Tiêu thợ rèn kiểm tra danh sách binh khí mà kho có thể cung cấp, trang bị của Sơn Khê Man và Thạch Lão Đầu thì không cần phải nói, hầu như là mang tới đều có thể dùng được. Trong hình mẫu của Thiền Dạ Xoa đưa cho, các loại áo giáp, kiếm, cung, nỏ đều không khác mấy so với quân giới trong đại kho Nam Lý. Suy cho cùng mọi người đều là người Hán, hệ thống vũ khí cũng là cha truyền con nối, đại bộ phận quân khí sơ sơ đều có thể thay thế được, duy chỉ có mạch đao là chỉ có thể dựa vào khả năng của chính Nam Uy mà chế tạo ra.

Nam Uy xậy dựng chưa lâu, sản lượng có hạn, nếu vừa thực hiện đơn đặt hàng của triều đình, vừa chế tạo mạch đao cho Hồng quân thì không đủ sức làm. Mà quan hệ giữa Nam Lý và Đại Yến ngày một xấu đi. Phong ấp lúc này không thiếu tiền bạc, vì vậy Quận chúa quyết định đem chuyện làm ăn với triều đình chuyển cho một xưởng khác của Nam Lý làm. Tất cả những thành phẩm, bán thành phẩm từ trước đến nay Nam Uy làm ra đều nhượng giá thấp nhất, công xưởng tiếp quản sẽ chỉ chiếm lợi chứ tuyệt đối không bị thiệt.

Chuyện có lợi lớn như thế, tất nhiên kẻ dưới muốn tiếp nhận. Vốn dĩ đây là việc làm ăn của quốc gia, không đơn giản Nam Uy nói chuyển là chuyển, nhưng chẳng ai ngăn được người cha uy quyền của Sơ Dung, hiện nay Trấn Tây Vương là người đứng đầu trong số các quan đại thần chính phụ, hơn nữa, đề cập đến việc ở phong ấp Yến Tử Bình, Cố đại nhân cũng muốn giúp đỡ. Có hai người bọn họ đồng tình( gật đầu), Thừa Hợp ở Nam Lý không có gì phải e dè kiêng kỵ.

Kỳ thật lúc đầu Trấn Tây Vương vừa nghe việc chuyển đơn hàng, cũng có chút bất mãn, nhưng xét lại việc Tống Dương lập công đầu trong cuộc bình phản ở Phượng Hoàng thành lại chưa lĩnh thưởng, thì cũng đáp ứng lời thỉnh cầu của con gái.

Sau khi Nam Uy từ bỏ việc làm ăn với triều đình, bỏ ra tất cả lực lượng chuẩn bị dồn sức nhanh chóng chế mạch đao, những mong nhanh chóng trang bị cho Thiền Dạ Xoa, thức tỉnh toàn bộ sức mạnh của binh khí kì diệu này.Nguồn tại http://doc.zenwee.com

Nhâm Sơ Dung đại thể đã bàn giao rõ ràng mọi chuyện, việc này nói thì đơn giản nhưng thực tế làm thì không dễ thế. Đến nay mọi thứ đều đã đi vào trật tự, cũng dễ dàng nhận ra Quận chúa đã bỏ bao nhiêu tâm huyết và sức lực vào đó. Tiểu Bộ đứng bên cạnh nghe xong liếc mắt nhìn Tống Dương, đắc ý nói:

- Ta sớm đã nói với chàng rồi, trong nhà có Thừa Hợp như có một viên ngọc quý, giờ chàng đã tin chưa?

Không đợi Tống Dương nói ra câu:

- Còn đợi đến bây giờ á, sớm đã tin rồi.

Nhâm Sơ Dung liền cười lắc đầu:

- Đừng vội khen tặng, Nam Uy sắp bắt tay vào việc, nhưng vẫn còn một chuyện ta nghĩ phải mau chóng làm, nên cần thương lượng với chàng.

Sự tình bắt nguồn từ chỗ Tiêu thợ rèn. Thủ pháp chế luyện cùng với kĩ thuật thì không nói, có phóng mắt đi khắp Nam Uy cũng tìm không ra thợ rèn cao tay hơngã, nhưng gãcũng giống như các tay cự phách khác là mắc bệnh mê tín.

Mạch đao từng đánh đâu thắng đó, thiên hạ không gì địch nổi. Nếu nhìn từ góc độ vô địch thiên hạ, thì chẳng phải là hung khí tuyệt đỉnh sao, vốn đã bị mai một trong hậu thế, đến nay lại được Tiêu thợ rèn làm hồi sinh trở lại, ngày nó trở lại nhân gian tất sẽ gây ra vô số chết chóc. Tiêu Dịch cảm thấy người khởi xướng ra nó tất sẽ bị trời phạt, nhẹ thì tổn thọ nặng thì không được chết tử tế.

Đối với việc này không phải không có cách giải quyết, Tiêu Dịch nói rõ với Quận chúa, chế tạo ra mạch đao thì có thể, nhưng buộc phải cho mạch đao nhận chủ, nếu không hắn tuyệt đối không làm… Việc nhận chủ mà Tiêu thợ rèn nói, nói một cách đơn giản là lúc binh khí thành hình, phải nhỏ vào đó vài giọt máu tươi của người sử dụng nó, nghe nói kể từ đó mạch đao sẽ dính liền huyết mạch của thân chủ, vĩnh kết đồng tâm, dao cũng mang cái hồn của chủ. Theo cách nói của thần thoại thì có thể khiến chủ nhân tăng thêm sức mạnh.

Theo lời Tiêu thợ rèn nói thì sau khi mach đao nhận chủ thì cái tội sát thương sẽ đổ lên đầu chủ nhân của đao, không có chút can hệ gì đến gã, vong hồn đột tử cũng sẽ không tìm gã làm phiền.

Nói về quỷ thần lưu truyền từ xa xưa trên đất Trung Nguyên, mọi ngành nghề đều có sự kiêng kị của mình. Vả lại việc mạch đao nhận chủ, đối với ý chí chiến đấu của Thiền Dạ Xoa cũng có nhiều cái tốt, đồng thời lại có thể khiến Tiêu Dịch an tâm, Nhâm Sơ Dung lúc ấy đồng ý với cách của Tiêu Dịch. Nhưng đối với phong ấp mà nói việc nhận chủ chỉ càng làm sự việc thêm phần phức tạp, song song với việc bắt đầu làm mạch đao ở Nam Uy, Thiền Dạ Xoa ở trong núi cũng phải luân phiên liên tục đến công xưởng, đợi đến lúc mạch đao ra lò để nhỏ huyết luyện thành.

- Sau đó không lâu, Thiền Dạ Xoa sẽ đến phong ấp, ta muốn hỏi chàng một chút, có nên định ra Đại Hồng Hoàng đế không?

Nhâm Sơ Dung nói ra cách nghĩ của mình:

- Kể thì không phải là không thể làm được, nhưng chung quy lại vẫn phải có một người như vậy.

Lúc Nhâm Sơ Dung nhường cho Tống Dương đưa quyết định, trước sau sẽ không trực tiếp nói vấn đề phải làm hay không làm, mà nàng đều đưa ý kiến của mình ra, đóng góp để tham khảo hoặc lựa chọn.

- Người chọn xong rồi, ta vốn nghĩ tìm một đứa trẻ thông minh, nghe lời, dễ bảo, nhưng Thiền Dạ Xoa bọn họ cũng không phải đồ ngốc, chúng ta làm như vậy không tránh khỏi để lại dấu vết, mà… trong phong ấp hiện nay có một vị vạn tuế gia đích thực, chỉ sợ là chúng ta không khống chế nổi…

Hành trình ở Đại Yến, ngoài hoa quả thơm ngọt vừa miệng, và một trận lửa khói rừng rực hoành tráng, thời gian khác chỉ có thể hình dung bằng cụm từ "nhàm chán vô vị", lúc nhàn rỗi Tống Dương cũng tính qua chuyện này rồi, chàng đáp:

- Ta muốn hơn cả là Phong Long, nếu ông ta đồng ý giúp đỡ, thu phục Thiền Dạ Xoa thật quá dễ dàng, sau khi trở về ta nói với ông ta xem sao.

Nói xong Tống Dương ngừng lại, lại nhấn mạnh hơn:

- Chuyện này để ta làm, nàng không cần xen vào nữa.

Được Quận chúa giúp đỡ, Thường Xuân hầu vô cùng vinh dự, cảm thấy ý nghĩa vô cùng. Tuy nhiên vẫn phải nói tiếp, những chuyện lớn nhỏ trong phong ấp nhiều không đếm hết, việc Tống Dương có thể làm lại không nhiều, khó khăn lắm mới có một việc, liền mau chóng đoạt kiếm về tay.

Nhâm Sơ Dung cười nhắc nhở:

- Hiện tại đã không còn Phong Long nữa, chỉ có một vị Lý Đại tiên sinh.

Lý Đại tiên sinh cũng đến nghênh đón Thường Xuân hầu, Tiên đế xem ra đã không còn là Hoàng đế nữa, cũng ném luôn những cái cung cách đế vương, cũng không còn ngồi ở nhà đợi Tống Dương đến yết kiến nữa, ông ta tự biết mình bất đắc dĩ kém một bậc, bạn bè thân thiết đến chơi, ra tận cửa đón tiếp cũng là nghĩa thường.

Tuy rằng Hoàng đế đã ở đội ngũ của mình, nhưng đông người tai vách mạch rừng nói chuyện không tiện, Tống Dương cũng không vội bây giờ nói ngay ra chuyện này.

Nói đến phần có liên quan đến Hoàng đế thì dừng lại, Nhâm Sơ Dung đổi chủ đề khác:

- Địa tuyến Diệu Hương Cát Tường chọn đặt ở phía bắc của Yến Tử Bình và Hầu phủ, quây thành một khoảng đất cho sư thái, phạm vibảy dặm, tiền xây dựng ta không để sư thái phải tốn kém, do ta ứng ra, coi như góp công đức.

Sơ Dung giữ gìn cơ nghiệp người trước để lại, nhưng việc cần phải tiêu tiền tuyệt đối sẽ không tiếc rẻ.

Tống Dương cười nói:

- Nên làm thế.

Vô Ngư sư thái và Thi Tiêu Hiểu theo bên cạnh bọn họ, đồng thời cùng quay đầu lại cùng mỉm cười tạ ơn Tống Dương.

Nhâm Sơ Dung tiếp tục nói với Tống Dương:

- Mặt khác, liền sát phía Tây của vùng đất Cát Tường, để ra hai dặm, chuẩn bị xây Vực tông đàn tràng. Vốn dĩ Sư thái cùng Vân Đỉnh Lạt Ma đã thương lượng là đem Vực tông đàn tràng nhập vào khu Diệu Hương Cát Tường, tuy nhiên đất của chúng ta rộng lớn, không cần phải chen chúc chật chội một chỗ.

Phạm vi phong ấp là năm mươi dặm, Yến Tử Bình chiếm mất một khoảnh. Tiêu Kim Oa chiếm mất một khoảnh, về phần đấtquân đội, Hầu phủ, Nam Uy hiện tại chiếm đóng đều không nhiều. Căn bản đều không cần tính toán, hiện tại vẫn còn cả khoảng đất trống lớn. Dù sao đất ở nơi hoang vắng này cũng rẻ, đất cấp cho bằng hữu nhiều ít đối với Tống Dương không để tâm, có phải chiếm hết tất cả đất trống mới bằng lòng đâu. Điều làm hắn thật sự cảm thấy hứng thú là tin tức khác lộ ra trong câu nói của Quận chúa, lúc đó liền hỏi:

- Nói như vậy Vân Đỉnh đồng ý ở lại sao?

Nhâm Sơ Dung cười gật đầu nói:

- Không sai. Chuyện này Vô Ngư thái sư là người có công lớn, để bà ấy tự nói với chàng.

Vô Ngư nghe vậy tiếp lời.

Thời gian Vân Đỉnh đến phong ấp, phần lớn đều là những ngày Tống Dương lén vào Tình thành, hiện tại cách thời điểm Tình thành xảy ra chuyện cũng đã sắp được ba tháng. Lão Lạt Ma cuối cùng cũng đồng ý với đề nghị của Vô Ngư, ở lại Nam Lý truyền giáo giảng đạo, những mong Vực tông có thể sinh sôi nảy nở. Khoảng thời gian này, Vô Ngư lúc nào cũng tìm anh ta, vừa là tâm sự cũng là thăm dò. Vài tháng nay tiếp xúc, Vô Ngư dám dùng tính mệnh đảm bảo Lạt Ma Vân Đỉnh tuy rằng đã từng có thù với phong ấp, nhưng xuất thân trong sạch, hoàn toàn có thể tin tưởng được.

Không chỉ Vô Ngư, Thi Tiêu Hiểu, La Quan, Nhâm Sơ Dung cũng thường gặp gỡ Vân Đỉnh, ai cũng tin tưởng anh ta. Nói thực ra Tống Dương cảm thấy bản lĩnh nhìn người của Vô Ngư chẳng ra làm sao, nếu không cũng không để đồ đệ của mình " hãm hại" mình như vậy. Tuy nhiên Thừa Hợp cũng cảm thấy Vân Đỉnh có thể tin được, vậy không cần bàn thêm nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.