Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Chương 313: Bức họa hại người



Về phần đường đi người đi đường đứng đầy đến tột cùng tảng đá đi thông tới phương nào không thể biết được, nhưng tới đường đương nhiên có thể xác định được đường chết, giờ phút này cũng chỉ có thể dọc theo con đường này chạy trốn… Tống Dương chạy như bay, có thể biến một người què biến thành bộ dạng như vậy, cũng chỉ có đám bá vương trên cánh đồng hoang kia làm được mà thôi.

Quái tích chạy trốn với tốc độ kinh người, gắt gao truy đuổi phía sau lưng hắn… khi vượt qua một gò đất, tiếng va chạm "rầm" vẫn không ngừng, cho dù giờ phút này lửa cháy dưới mông cũng không khiến Tống Dương buồn bực mà chậm trễ, một đàn quái tích đều được đích thân mình kéo xuống núi, gò xương như thế nào lại phát run, loạn hưởng sao?

Một lát sau hắn liền bừng tỉnh đại ngộ.

Hai bên sườn của đường, đều có một tòa cốt gò đất đứng vững, phía trước mặt Tống Dương là trên gò lớn bên trái chạy xuống, hiện tại từ bên phải gò đất tiếng ù ù run rẩy nóng nảy vang lên không ngừng, nơi đó cũng là một sào huyệt, hơn hai mươi con quái tích giờ phút này đều bị kinh động, một cỗ đầu não từ dưới lòng đất xông lên, giúp láng giềng của nó bắt đầu truy đuổi "bữa tối".

Hai đàn cùng tập trung vào một chỗ, năm sáu mươi còn mãnh thú trưởng thành, trong lòng Tống Dương kêu khổ không ngừng, hắn từng đánh giá mình và quái tích sức lực khá chênh lệch, nếu đối mặt thì cũng tương đối, một lần chống lại năm sáu con hắn cũng không sợ, nhưng hiện tại phía sau có mấy chục con quái tích trưởng thành, tự mình vẫn còn đang bị thương, mà trong tay chỉ là một cái xẻng? Trận này căn bản không có cách nào đánh được.

Nếu ở mấy tháng trước, chiến lực của hắn chưa bị thương tổn lại có bảo đao long tước trong tay, Tống Dương thực không cần phải lo lắng điều gì, đám súc sinh đó có tấn công hung hãn tới mức độ nào cũng không đấu lại long tước xung trong tay hắn; Thân giáp của chúng rắn chắc thế nào, dưới đao pháp của long tước xung thì so với thanh đậu hủ đâu có gì khác nhau.

Đáng tiếc giờ phút này hắn không có được sự dũng mãnh phi thường như vậy, tuy rằng Tống Dương không nhớ rõ được mọi việc trước đây, nhưng trong lúc vừa chạy trối chết cố nhiên vừa vội vừa tức, nhưng ít ra cũng không có chút gì uể oaoir, đúng như Tạ Tư Trạc đã nói, hắn đã quên hết mọi việc trước đây, nhưng giống như hiện tại cũng không phải không tốt…

Trên gương mặt mỗi tượng đá trên đường đều đang cười, không động tĩnh chăm chú vào hết thảy động tĩnh xung quanh, Tống Dương một thân đầy mồ hôi, mang theo cái xẻng liều chết bỏ chạy.

Khi quái tích đào hang tốc độ cực nhanh, trên mặt đất chạy trốn càng thêm hung mãnh, thậm chí so với Tống Dương còn càng muốn mạnh hơn. Tuy rằng trời sinh thích đào đất, chúng cũng không thích ở cố định dưới những phiến đá lộ thiên kia, cho nên chia làm hai tuyến tả hữu lấy tượng đá làm trung tâm mau chóng đuổi theo, một khi khoảng cách tới gần sẽ dốc toàn lực hung hăng đạp tới, thân thể nặng nề bay lên như nhảy, hướng về trên phiến đá vồ lấy con mồi vừa chạy mất.

Mỗi khi gặp thế tấn công, Tống Dương hoặc lăn tại chỗ một vòng, hoặc tránh về phía sau tượng đá, có thể trốn liền trốn, thật sự không thể trốn thoát mới dùng tới xẻng trong tay mạnh mẽ đập xuống. Nhưng sau mỗi một xẻng như vậy hắn đều phải dốc sức chạy vội, tuyệt không cùng đối phương quần thảo. Trong lòng hắn thực sự hiểu được, chỉ cần bị cuốn vào một lát, mấy chục con quái tích sẽ nhất loạt đuổi tới, tùy tiện liền xé mình thành mấy chục mảnh.

Quái tích tấn công không trúng sẽ rời khỏi phiến đá trên đường, tiếp tục truy đuổi, đợi khi đuổi kịp lại lao vào, cứ như thế lặp đi lặp lại…

Xẻng sắt vô phong, nhưng thắng ở độ trầm nặng, Sa dân đều rất thật, cái xẻng từ đầu tới tay đều là do thiết tướng làm thành, kén người uy vũ sinh phong, dùng để đối phó loại quái tích da dày thịt béo đó so với đám đao nhỏ bình thường càng thích hợp hơn, quái tích bị Tống Dương dùng xẻng đập trúng một chút, tuy rằng không phải đòn trí mạng nhưng bị đau cũng không nhẹ, tốc độ tạm thời bị giảm đi một chút.

Tống Dương đang trên đường chạy trốn, hai đàn quái vật truy đuổi hai bên đường, bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng phát động tấn công mạnh mẽ, không đếm được số đầu tượng đá bị bọn chúng đánh ngã, tiếng nổ trầm đục vang lên kéo theo đá vỡ vụn bắn tung tóe. Tống Dương vừa chật vật chạy trối chết, vừa phải liên tục giơ tay thăm dò nhóc con trước ngực, trong lòng bỗng dưng nghĩ, trong ngực đeo A Đẩu, cũng giống như năm đó trên vách núi Trường Bản cưỡi trên lung Triệu Tử Long.

Hắn rất nghi hoặc, A Đẩu là người hay là vật? Vách núi Trường Bản ở đâu? Triệu Tử Long là ai… Hình như là một vị tướng quân, ông ta cũng cầm xẻng sao?

Để tiết kiệm sức lực, việc đơn giản Tống Dương sẽ không động vào cái xẻng, dồn hết sức lực vào việc chạy trốn, trong lòng chỉ trông ngóng cuối con đường có thể có một lốt thoát ra, tốt nhất là một nhánh song, đám quái tích sung quanh phân nửa sẽ không thể chịu được nước. Thật sự không được, chẳng sợ có tòa cung điện hoặc miếu thần cũng được, ít nhất cũng có thể cho mình một chỗ tránh nạn, sau đó tiếp tục nghĩ biện pháp chạy trốn.

Chạy như điên, Tống Dương thở hồng hộc, dõi mắt nhìn lại, vẫn chưa thấy điểm cuối con đường, nhưng thật ra quái tích truy đuổi lại càng lúc càng nhanh hơn, tần suất tấn công so với trước càng lúc càng cao hơn, nhưng hiệu quả tấn công của chúng không được như cũ… Bởi vì người đi đường đang dần dần đông đúc hơn.

Càng chạy về phía trước, các pho tượng đá càng nhiều hơn, lúc này Tống Dương cũng phát giác, so với việc con đường phía trước, nơi này "người đi đường" thái độ có chút thay đổi, xe đẩu thả thấp tay lái, hạ thấp tay đòn xe xuống, không phải là dáng vẻ bỏ chạy, mà xem chừng họ đang dừng lại để nghỉ chân, trên mặt cũng không lộ vẻ gì thích thú, mỗi người đều chau mày vẻ mặt càng thêm phần bất đắc dĩ.

Chạy đến lúc này, đất dưới chân cũng có chút thay đổi. Tấm đá trên đường ở bên trong mặt đất cũng bắt đầu hở ra, độ dốc rất bằng phẳng, ít ảnh hưởng tới việc chạy trốn. Tống Dương chạy trốn chết còn không kịp, thật sự không có tâm trí đi nghiên cứu những vấn đề khác, buồn bực cắm đầu dốc sức chạy trốn, lại chạy thêm về phía trước hai dặm đường, bỗng nhiên một trận kình phong đánh thẳng mặt tới, một chừng cao khoảng hai mươi trượng, mặc dù có tuyệt đỉnh khinh công cũng không thể búng nhảy khỏi một khe nứt khỏi đáy cốc cực lớn, không chút dấu hiệu mà xuất hiện trên mặt đất, vắt ngang cắt đứt con đường chạy trốn của hắn.

Vù vù kình phong quét tới, từ dưới đáy cốc xông thẳng lên, xâm nhập qua da thịt vào tận xương cốt từng luồng khí âm u lạnh lẽo.

Trong lúc đang chạy như điên bỗng hiện ra một đạo hào rộng như vậy, Tống Dương hoàn toàn bị động, nhất thời không thu chân được, kinh hoảng kêu lên, vội vàng giơ tay nắm lấy một pho tượng đá bên cạnh, nhờ vậy mới không bị trượt chân lao xuống… Đầu óc hắn toàn hoàn ngưng lại, giống như rơi vào ác mộng vậy.

Điều này căn bản không thể tin nổi, là chuyện căn bản không thể xảy ra. Mình đang chạy dọc theo con đường đã chạy, trên đường sao lại mở ra một tử hào rộng như thế chứ. Theo lý thuyết chỉ cần không phải người mù, đều có thể sớm phát hiện con đường bị hào rộng cắt đứt. Nhưng vừa rồi Tống Dương quả thực không nhìn thấy chút dị thường, thẳng cho tới khi đạp một chân vào không khí, hắn mới nhận ra còn đường này đã bị đứt rồi.

Tống Dương không phải người mù, như thế nào không nhận ra phía trước có con hào tồn tại? Đạo lý cực kỳ đơn giản, nhìn có thể hiểu được, nơi này được ngụy trang quá khéo léo.

Con đường chưa đến điểm cuối chỉ có điều nứt ra một con hào rộng chia đôi, xa xa nhìn ra những nơi khác, con đường dường như vẫn thẳng tắp về phía trước, còn mơ hồ nhìn thấy trước mặt, sau lưng và xung quanh vẫn có "người đi đường".truyện được lấy tại doc.zenwee.com

Nơi đây địa thế đều từ từ hướng về phía trước, đoạn hào nghiêng về phía bên này, còn thoáng cao hơn so với bên kia một chút, vả lại phía đối diện có thêm một vách đá, có người còn cố ý vẽ lên bức tranh bắt chước phong cảnh bên này, trên bức tranh lộ ra con đường, có người đi đường, thậm chí ngay cả bùn đất và hài cốt cũng có, thật là bút họa quá kỹ càng, nhìn vô cùng chân thật, không có khác biệt nhiều so với cảnh tượng thật ở bên này. Cho nên trên mặt đất sáng tối mờ nhạt, khi nhìn về phía trước mà tiến lên, trong mắt thủy chung sẽ đặt trong ảo giác, tưởng rằng con đường vẫn bằng phẳng, không hề có thay đổi ở phía trước.

Tống Dương hận không thể chửi ầm lên, thiết kế như vậy quá hại người rồi. Mà tới chỗ này rồi, những bức tượng đá bên đường, người thợ khắc đá cổ đại khắc những người đi đường cũng trổ hết tài năng, có mấy tượng đá hoặc khom người, hoặc tìm kiếm, ở chỗ sâu trong vách núi ven hào sâu này đang gắng sức nhìn ra xung quanh, có người vẻ mặt kinh ngạc, có người hoảng sợ, còn có một vẻ mặt hoảng loạn, còn có người tay áo xắn lên đang chuẩn bị đi xuống dưới, tư thế này của bức tượng đều hiểu được, hiển nhiên trong đám người bọn họ có người vừa bị rớt xuống…

Tống Dương hoảng hồn trấn tĩnh lại, không ngừng luo ra sau hai bước, khoảng cách vách núi xa một chút, cũng phải lùi vài bước mới phát hiện ra được, còn có mấy bức tượng đá, ngay trước mặt đang mở rộng hai tay, miệng mở rộng như đang nói điều gì, không cần hỏi, bọn họ đang ngăn những người đi đường phía sau, nói cho họ biết ở phía trước có một cạm bẫy đang được bày sẵn.

Nhưng vừa rồi Tống Dương chỉ lo chạy trối chết, làm sao nghĩ tới "bọn họ" cảnh báo điều gì? Cho tới tận giờ phút này, Tống Dương cũng muốn hiểu rõ người qua đường vì sao lại nghỉ chân ở đây, bất đắc dĩ, hơn nữa số người ở chỗ này lại trở nên đông đúc hơn lên. Phía trước con đường đã bị chặt đứt, người đi đường hiển nhiên sẽ buồn bực mà dừng bước, vả lại càng lúc càng tụ hợp lại đông hơn.

Mọi người theo con đường cũ quay đầu trở lại, bất đắc dĩ dừng lại nhưng cuối cùng vẫn muốn giơ tay ngăn lại. Nhìn vách đá xung quanh, một tấm bản đồ đường đi được vẽ giống như đúc. Tống Dương thầm quyết định, đợi chính mình trên đường tới hoàng tuyền rồi, nếu có thể gặp được người thợ thủ công lúc trước tạc nên những bức tượng kỳ công này, nhất định phải hỏi bọn họ: Các ngươi nhàn rỗi quá rồi hay sao?

Quái tích hẳn đã quen thuộc với địa hình nơi này, sau khi Tống Dương tới sát vách núi, bọn chúng đều dừng bước, thấy Tống Dương không rơi xuống, mấy con thằn lằn đều dừng lại phát ra tiếng phì phì trong mũi, bộc lộ sự thất vọng thay lời nói.

Nhưng có thể nhìn ra được, quái tích mang lòng sợ hãi đối với hào rộng này, nơi này quả thật không phải chỗ tốt để đánh nhau. Tấn công kẻ thù hơi sơ ý một chút chính mình có thể bị rơi xuống, cho nên bọn chúng cũng không vội mà tiến lên. Dừng lại ở hai bên đường, cách vách núi mấy trượng, coi chừng Tống Dương như hổ rình mồi.

Thấy đối phương không tới được, Tống Dương tạm thời an tâm, lại tiến lên đi quan sát vách núi xung quanh, một viên đá nhỏ ném xuống căn bản không nghe thấy tiếng rơi vọng lại. Nhìn sang vách sườn núi, được san bằng bóng loáng như có người thường xuyên lau chùi vậy. Cái này cũng chưa tính, cả tòa vách núi vẫn nghiêng theo tư thế của nó, tự sát thì rất tốt, leo lên lại cực khó.

Phía trước không có đường đi phía sau lại bị chặn, Tống Dương đúng là đã lâm vào tuyệt cảnh, thở dài, lại bước lên trước hai bước, bản năng cho phép hắn rời xa vách đá dựng ngược.

Quái tích nhìn hắn khi tiến khi lui, nhưng không trở lại cũng không nhảy qua vách đá, trong khi đó chỉ một con quái tích cực lớn liên tục phát ra những hơi thở phì phì trong mũi, dường như đang thúc giục hắn đưa ra quyết định cuối cùng, đừng có lúc ẩn lúc hiện làm chậm trễ thời gian của mọi người

Vội vàng muốn ăn cơm, đồ ăn của mình nhưng ngàn vạn lần không thể ăn được, Tống Dương không phản ứng với quái tích lớn, tránh lại phía sau mấy tảng đá lớn sơ lược kiểm tra lại đồ tiếp tế của bản thân, cái gì có thể cho vào miệng đều được đặt lên hàng đầu, túi nước đã nhìn thấy đáy, lương khô còn lại một miếng, "không đói" chỉ còn một viên, cộng với một mớ thuốc bột không biết tên… Dựa vào những thứ này nhiều nhất có thể kiên trì được hai ngày, đến lúc đó không đợi quái tích đến đánh tự hắn cũng bị đói bị khát đến mức không còn sức mà tức giận nữa.

Tuy nhiên Tống Dương cũng rất lạc quan, quái tích tạm thời dừng lại, chỉ là cảm thấy địa thế ở đây nguy hiểm, không muốn manh động… Không phải không dám, chỉ là không muốn thôi. Thấy Tống Dương ở mãi ven vách đá không chịu ra, không lâu sau bản tính táo bạo trời sinh của bọn chúng sẽ nổi lên, chính vừa rồi bọn chúng vừa tỏ thái độ bằng cách thở phì phì trong mũi, mạnh mẽ lẻn tới phiến đá trên đường, nhưng nó tấn công không phải lấy mục tiêu là Tống Dương, mà là tượng đá trên đường.

Pho tượng đá đó với phiến đá này hòa thành một khối, những tưởng nó không thể lay động, nhưng chớ quên bóng người và cái bệ gắn liền, nhiều nhất chỉ là phạm vi hai chân, căn bản kinh động không quá lớn, theo lực ném mạnh mẽ của quái tích, tượng đá phát ra một tiếng rắc, rồi rầm rầm vỡ nát trên mặt đất.

Một đầu chấn động, đương nhiên kéo theo một đám cùng động. Các quái tích khác học theo, tất cả dũng mãnh lao lên, mạnh mẽ tấn công tất cả tượng đá, trong nháy mắt tượng đá đổ rầm rầm ra xung quanh, một pho tượng đổ xuống đất… Khi mới bắt đầu, Tống Dương còn có chút buồn bực, còn nói đám quái vật này đều phát điên rồi, bắt không được mình liền trút giận lên đám người đá này sao, nhưng nhìn một lát hắn liền hiểu rõ, đây là đám quái thú làm sạch trận địa của mình.

Địa thế nguy hiểm bất lợi cho việc đi săn, lại có một rừng đá gây trở ngại, phát lực đối với chúng, tấn công thậm chí còn ảnh hưởng cả tới tầm nhìn, cho nên đám quái tích trước tiên phải dọn dẹp hết đám người đá này trước. Chiếu theo tốc độ chúng dùng thì chẳng bao lâu, vách đá bên cạnh phiến đá trên đường sẽ biến thành một con đường bằng phẳng, đến lúc đó chúng đối phó với Tống Dương dễ như trở bàn tay, cho dù cả một đám lao về phía trước, chen chúc cũng phải tóm lấy Tống Dương.

Tuy rằng cho tới lúc này, đối với đám tượng đá cổ quá trên đường này Tống Dương không ngừng thầm oán, nhưng sâu trong tâm mà nói, đối với kỹ thuật thần kỳ của các bậc tiền bối, Tống Dương vẫn thật sự khâm phục. Thiết kế tràn đầy hứng thú, trông tác phẩm điêu khắc thực sống động, ngụy trang tài tình, công trình như vậy, trưng bày trên cánh đồng hoang vu không biết đã bao lâu, thoáng chốc bị hủy diệt như vậy, Tống Dương có chút không đành lòng.

Tất cả những gì trải qua Tống Dương đã quên không còn nhớ chút gì, tuy nhiên hắn cũng không thay đổi thành người cái gì cũng không hiểu cái gì cũng không biết giống như một thằng ngốc. Hắn biết muối phải mặn, biết lửa sẽ gây bỏng, gặp nguy hiểm phải làm thế nào để né tránh, tiềm hành truy tung, phân tích tình hình đặc biệt lúc ấy và kẻ thù… Như vậy bởi vì tuy rằng không còn trí nhớ, nhưng tận sâu trong tiềm thức của hắn vấn bảo lưu lại kinh nghiệm đối nhân xử thế và nhận thức.

Trí nhớ đã mất nhưng nhận thức vẫn còn ở lại.

Giờ phút này hắn vì chút không đành lòng với sự sống của mấy người đá, liền dùng nhận thức của người đời trước. Một người hiện đâị đối với sự khiếp sợ và sung bái của kỳ tích thời cổ không thể nào tin nổi, không thể tích cực giải thích, hắn chính là luyến tiếc nhưng tác phẩm nơi này bị quái tích hủy diệt.

Đương nhiên, nếu hủy diệt đám tượng đá này có thể đổi lại mạng nhỏ của hắn, một cái tên khác của Thường Xuân Hầu là "chết tử tế không bằng khi sống biết làm những việc có ích..." Đáng tiếc không thể cùng làm, quái tích không phải sau khi phá hủy tượng đá sẽ không quản hắn, chính là ngược lại, chúng tới để giết hắn, cho nên trước tiên mới gây chiến với đám tượng đá này.

Tống Dương nghĩ rằng, mình dù sao cũng trốn không thoát khỏi quái tích, cần gì phải liên lụy tới "người đi đường". Cùng đợi chúng đem nơi này hủy diệt không còn một mảnh, không bằng thừa dịp được mọi người yểm hộ, lại đi lên đấu tiếp một trận…

Liền đó một tiếng hét chói tai vang lên, một "người đi đường" béo tốt bị quái tích đánh bay. Hung thủ dùng sức quá mạnh, khiến chính mình cũng có chút choáng váng, phải dùng sức để cho mình tỉnh táo hơn, cùng lúc đó chờ tiếng tượng đá rơi trên mặt đất, âm thanh vỡ vụn trong trẻo cất lên.

Âm thanh tượng đá vỡ vụn chậm chạp không truyền tới, quái tích cảm thấy có chút không hợp lý, tạm dừng quay đầu, nghển cổ hướng về phía tượng đá rơi nhìn lại, nhưng nó tuyệt nhiên không lường trước, nó mới nhấc đầu đã nhìn thấy, rõ ràng là tượng đá béo mập đó đã rơi xuống đất, nhưng thân thể đảo ngược, rõ ràng đang hung hăng nhằm về hướng mình lao xuống.

Một tiếng nổ nặng nề vang lên, tượng đá và quái tích thân thể cùng rơi một chỗ.

Tống Dương đem xẻng sắt để ở sau người, hai tay xoay vần người đá, phảng phất muốn liều chết xông lên… Tuy rằng vũ khí trong tay chỉ là tảng đá nhỏ, nhưng bản năng tấn công có thể phản ứng, chọn khi nện xuống dùng đến cũng là thế tử của long tước.

Đúng là quái tích thịt dày, cũng chịu không nổi sự phản kháng mạnh mẽ nặng nề như vậy. Dưới một kích thẳng mặt quả thực quỷ dị, chỗ hiểm nơi gáy bị thương nặng, cơ thể dưới gáy chịu lực tấn công mạnh mẽ, toàn bộ bất hòa đảo lộn cả lên, nhưng khoảng cách giữa đầu và cổ quá gần, không nâng lên, khi tảng đá rơi xuống, thoáng nhìn thấy chỉ cảm giác như có bàn tay to đang giơ ra, liền đem bá vương giữa cánh đồng hoang vu này đỡ lấy.

Tống Dương một kích thành công, đập một đầu quái thú trước mặt, không dừng lại, ôm lấy thân hình người đá chợt lóe lên, lần nữa chọn bế người đá búp bê nhảy đi…

Hắn lúc trước vẫn trốn tránh không ra ngoài, đám quái tích sau khi đụng phải một lúc lâu thấy hắn không có chút động tĩnh gì, dần dần cũng nới lỏng phòng bị. Không ngờ rằng hắn sẽ đột nhiên phát cuồng giết tới, lập tức bị Tống Dương đánh bất ngờ không kịp phòng bị. Người đá tung bay, rống to không ngừng, âm thanh đá với da thịt giao kích không ngừng vang lên, ngắn ngủi chỉ trong vài nhịp thở, ngũ quan của quái tích bị hắn đập bẹp trên mặt đất, tứ chi co giật, ngũ quan xung huyết, mắt thấy không thể sống nổi.

Tống Dương trong miệng phát ra những âm thanh không rõ là phấn chấn hay phẫn nộ, trong ngực ôm theo đứa nhỏ, xoay đứa nhỏ trong tay, giết về hướng một quái tích.

Lúc này đám quái tích đã khôi phục tinh thần, tăng cường phòng bị, muốn bắn trúng bọn chúng không phải việc dễ dàng. Đá từ trên người ném xuống, quái tích dùng đuôi dài mạnh mẽ đánh đi, thân thể lập tức lao về phía trước vài trượng tránh né, người đá thất bại, một tiếng "choang" vỡ vụn trên mặt đất. Hai tay Tống Dương bị đánh rách tơi tả, máu tươi chảy dài, người đá mập mạp đã bị hủy rồi, chỉ còn lại cái chân vẫn nằm trong tay Tống Dương.

Mà phía bên kia quái tích vẫn quăng đuôi dài, khi cơ thể còn đang trong không trung, liền quỷ dị đổi hướng, giương nanh múa vuốt lao về phía Tống Dương đánh tới.

Một người một tích quay cuồng trên mặt đất để lộ ra phiến đá trên đường, bụi đất tung bay mạnh mẽ, không ai có thể thấy rõ ràng bọn họ đang ẩu đả. Một lát sau, lại là tiếng hét lớn vang lên, Tống Dương lắc lắc người đứng lên, bụng quái tích đã ngửa lên trời, trên cằm cắm một cây đinh chính là cái chân còn lại của búp bê mập mạp, từ ngoài xuyên thẳng vào cổ họng.

Tuy chỉ quần đấu trong nháy mắt, quái tích lớn cũng đã từ trong rừng tượng đá nhanh chóng đi ra tạo thành vòng vây kín.

Tống Dương giơ tay rút lấy xẻng sắt từ sau lưng, ngoan cố chống cự, tay khác đưa vào trong ngực thăm dò mạch của nhóc con, không ngờ vừa rồi vận lộn kịch liệt, khiến thân hình nhóc con bị đánh vẹo, ngón tay Tống Dương không đụng vào cổ của nó, lông mềm mại bóng loáng, mà đụng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn.

Lập tức một trận mềm mại ẩm ướt theo thời gian truyền tới, nhóc con cắn ngón tay của hắn, dùng sức nhay nhay… Ngứa, rất ấm áp.

Con quái tích lớn theo thế mà lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.