Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Chương 363: Công lao (Hạ)



Người có mồi lửa chẳng qua năm trăm người, chủ tướng Phiên quân lại truyền lệnh cho toàn quân xung phong, chỉ cần ngựa còn nghe lời thì phải xông lên trước, tác dụng duy nhất chỉ ở: yểm hộ.

Nếu người Nam Lý đã phát động tập kích trong đêm, đa phần cũng đã bố trí phục binh chặn đội cảm tử lại, thưa thớt năm trăm người xông lên với mục tiêu quá rõ ràng rồi, muốn tạo thành trận lửa này, đội cảm tử không thể không có người yểm hộ.

Tiếng tù và truyền lệnh của chủ tướng có lợi cũng có hại, đối với việc phóng hỏa có lợi ích lớn nhưng hiệu lệnh toàn quân xung phong cũng khiến đại quân vốn đang tán loạn càng sụp đổ nhanh hơn… Đại quân của Phiên tử đã không cần nhắc đến, không thể cứu vãn, cuối cùng vẫn còn có thể phụng mệnh xung phong, cũng chẳng qua khoảng ba ngàn kỵ binh ít ỏi.

Dù sao thì Thái Thản điểu cũng đã xông đến từ trước mặt, khủng hoảng mà bọn chúng tạo thành lan ra như sóng biển, toàn bộ chiến trường đều trở nên vô cùng hỗn loạn, trận trước xông ngược vào trận chủ, trận chủ xông ngược vào trận sau, chỉ có đội ngũ nấp trong vùng biên xa nhất còn có thể miễn cưỡng hành động, vẫn còn có thể lập tức xông ra mấy ngàn người đã là đáng quý lắm rồi.

Như chủ tướng Phiên tử dự đoán, nhưng tuyệt đối không phải điều hắn mong muốn, đội ngũ xung phong lên trước, còn chưa tiến được vào trong tầm bắn của cung tên, đã gặp phải sự tàn sát khốc liệt nhất… Hồi Hột vệ, Sơn Khê Man, hai ngàn Thiền Dạ Xoa còn lại, tinh binh Nam Lý trước đó đóng quân ở Yến Tử Bình, ngoại trừ Thạch Đầu Lão thị lực không tốt vào ban đêm, tất cả vũ trang trong phong ấp đều tham gia vào trận chiến này.

Trên tường thành phía tây của Thanh Dương cũng một phen bận rộn, các nhân vật quan trọng rút lui, lao công cường tráng tiến lên đầu thành, phá mấy bao cát khô đã được bảo vệ cẩn thận từ trước, lấy đất cát lấp vết dầu hỏa, hành động này được Hỏa đạo nhân chỉ đạo, trong lúc vội vàng, cho dù lao công có nhiều hơn mấy lần cũng không thể nào phủ hết nhưng nơi bị dính dầu hỏa, nhưng thủ đoạn của Hỏa đạo nhân không hề tầm thường, chỉ huy lao công nhanh chóng tạo ra từng "cồn cát" nhỏ, dùng xẻng ra sức nén chặt, cắt đứt mỗi con đường có khả năng gây cháy, rồi mới lấy các cồn cát nhỏ làm cơ sở tiếp tục liên kết chúng lại bằng cát, việc này tiến hành thế nào hoàn toàn là học vấn của Hỏa đạo nhân, những người khác chỉ có phần nghe theo chỉ huy.

Ngoại trừ vũ trang tiền phương chặn giết đội cảm tử và lao công mạo hiểm rải cát trên đầu thành, Thanh Dương thành còn có hai "lá chắn", một là đại tông sư La Quan, lão ở dưới thành, vị trí đại khái ở giữa chiến trường và tường thành, không hề tham gia chém giết, chỉ lẳng lặng nhìn lên bầu trời đêm, chấp cung chờ đợi, nếu có tên lửa bay đến, lão sẽ cố sức ngăn cản; lá chắn khác là Trần Phản đã uống thuốc, tu vi đã hoàn toàn phục hồi, đứng một mình trên đầu thành, cũng cầm cung, tập trung tinh thần, nếu có tên lửa mà La Quan không ngăn được, lão sẽ ra tay ngăn lại.

Nếu lúc thật sự không thể nào ngăn được nữa, lão gia tử sẽ dẫn theo Hỏa đạo nhân trốn chạy…

Mặc dù tất cả hành động đều trải qua sự bố trí tỉ mỉ, Tống Dương vẫn không thể nắm chắc đầu thành Thanh Dương có thể không bị lửa mạnh đốt đến hay không. Lúc trước, khi định ra kế hoạch, họ đã phải đối diện với một lựa chọn tiến thoái lưỡng nan: Thái Thản điểu lần đầu ra trận sẽ dọa đám ngựa nổi điên là việc nằm trong dự đoán, nhưng tập kích trong đêm rốt cuộc phải tiến hành lúc nào?

Rốt cuộc là phải trong lúc Phiên tử mới bắt đầu ném dây, thậm chí trước khi ném dây phát động công kích; hay là đợi sau khi bọn chúng ném gần hết bình dầu mới động thủ?

Lợi ích của lựa chọn thứ nhất quá rõ ràng, có thể đảm bảo đầu thành đêm nay sẽ không bắt lửa, giúp Tống Dương đánh thắng trận một cách gọn gàng đẹp mắt… nhưng sau đêm nay thì sao? Trận này có thể thắng hoàn toàn là vì Phiên tử không biết trong nhà Thường Xuân Hầu vẫn còn nuôi một đám mãnh thú viễn cổ, có thể nói nếu bọn chúng dùng bộ binh xuất trận, sẽ không chịu thiệt thế này. Mà lực lượng của bên phong ấp, dư sức khiến trận thế của kẻ địch đại loạn, toàn tuyến tan tác, nhưng muốn tiêu diệt triệt để kẻ địch thì tuyệt đối không có khả năng.

Không khó dự đoán, đêm nay Phiên tử đại bại rút lui, thương vong có thê thảm đến thế nào thì ít nhất cũng có thể bảo tồn hơn nửa lực lượng. Lúc chỉnh đốn xong mà xông đến trở lại, nếu bọn chúng còn cưỡi ngựa mà đến để tìm thất bại thì thật đúng là ngốc không thể tưởng tượng nổi.

Thay vì đợi bọn chúng lần sau có phòng bị mà đến, chi bằng lần này khiến bọn chúng hao hết dầu hỏa, dù sao quân địch đêm nay nhất định sẽ đại loạn, không thể có năng lực công thành, nhiều nhất cũng chỉ gây ra một trận lửa, đốt đến đầu thành hóa ra màu đen.

Dù sao thì mười vạn kỵ binh cũng là quân đoàn tiên khiển, để tiến nhanh nên phải bỏ lại quân nhu, bên người không thể mang theo quá nhiều bình dầu, sau đợt ném đêm nay, dầu hỏa trong tay bọn chúng sẽ không còn đủ để phát động thêm một lần hỏa công. Chỉ có thể dùng đao thật, thương thật đi công thành, dựa vào kết cấu của Thanh Dương thành, sĩ khí bây giờ và tinh nhuệ của phong ấp, cách đánh bình thường này, Thanh Dương thành mới không sợ.

Ngoài ra, Tống Dương trước khi định ra kế hoạch vẫn có tìm Hỏa đạo nhân đến, muốn từ ông mà tìm một "kế sách vẹn toàn", muốn xem xem có thể có cơ hội diễn xuất một màn kịch hay ho, lửa đốt binh cao nguyên hay không, bọn chúng trên người mang theo bình dầu, nếu thật sự đốt được tất cả các bình đó thì thật tốt quá, tiếc là thời gian quá gấp rút, từ lúc Tống Dương tới Thanh Dương đến lúc Phiên quân giết tới, trước sau cũng chỉ thời gian mấy ngày, đừng nói Hỏa đạo nhân nhất thời không nghĩ ra cách hay, cho dù ông có cách nghĩ thì cũng không kịp bố trí.

Cho nên cuối cùng Tống Dương vẫn là chọn lựa cách thứ hai, để Phiên tử ném cho đã tay trước rồi mới tiến quân đánh bất ngờ. Về phần sau đó có thể ngăn kẻ địch phóng lửa hay không, đành phải cố gắng hết mình, nghe theo mệnh trời thôi, cho dù không thể ngăn được cũng không sao, không ảnh hưởng gì đến đại cục.

Một trước một sau, hai nơi chiến trường, năm ngàn Thiền Dạ Xoa với Lưu gia quân xông vào trận chủ của địch, các đội vũ trang khác từ phong ấp chặn giết đội ngũ phóng hỏa xông từ trận chủ về hướng Thanh Dương.

Chiến trường phía trước đã được tiến hành, cho dù bây giờ Tống Dương có muốn cũng không cách nào cứu vãn bại cục của Phiên tử, mọi người chẳng qua đang cố sức mở rộng thành quả, cố gắng giết thêm nhiều Phiên tử, tiêu diệt thêm lực lượng còn sống của địch, truy đuổi, chém giết và đối kháng thật sự hoàn toàn ở hậu phương, vũ trang từ phong ấp dốc hết sức đi chặn giết, nhưng chiến trường trống trải, đội cảm tử và Phiên binh yểm hộ bọn chúng vừa lao ra liền lập tức phân tán, khiến việc chặn giết trở nên vô cùng khó khăn.

May mà trong đội ngũ phụ trách chặn giết, hoặc như Hồi Hột vệ cơ động nhanh nhẹn, qua lại tựa gió, hoặc như Sơn Khê Man ném ra rìu lớn, vô địch đánh xa, hoặc như Thiền Dạ Xoa hóa thành hai mươi đội trăm người chiếm cứ chỗ trọng yếu, ngăn kỵ binh xông lên… Ngoài ra, vũ trang từ phong ấp còn chiếm hai lợi thế: kẻ địch mặc dù vẫn còn có thể xung phong, nhưng ngồi trên ngựa ít nhiều cũng đã chịu kinh hãi, miễn cưỡng chạy nhưng tốc độ giảm nhiều, hơn nữa cũng không còn nghe lời như lúc bình thường; thêm nữa là tên lửa phải đốt lửa trước, sẽ làm chậm trễ thời gian, hơn nữa dễ dàng bị quấy phá.

Nhưng cho dù như vậy, muốn ngăn chặn toàn bộ kẻ địch lại cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng, gần như tất cả mọi người đều đang chạy, đều đang xông lên, nếu nhìn theo tầm chim bay trên trời, sự truy đuổi hoàn toàn giống như một chậu cát rời rạc, Phiên quân chỉ cầu một mũi tên lửa bay lên đầu thành đổi lấy một biển lửa, vũ trang từ phong ấp lại vắt kiệt sức lực từ tận xương tủy, chỉ mong có thể có một thắng lợi "hoàn mỹ", không một chút tì vết.

Đối mặt với chặn giết, ngắm bắn và rìu chiến bất cứ lúc nào cũng có thể rít gió mà lao tới, hành động của Phiên tử bị quấy nhiễu nghiêm trọng, phóng ngựa chạy tuy nhanh nhưng gần như không có cách xông được vào tầm bắn, chỉ có thể chạy qua lại, đau khổ tìm cơ hội, ngẫu nhiên có mấy người trốn chạy được vào trong tầm bắn, nhưng mũi tên lửa mà vô cùng cố gắng mới bắn ra được đã lập tức bị thần tiễn của hai vị đại tông sư bắn gãy giữa không trung, sau đó lại là những tia sáng lóe lên trước mắt, kỵ binh Thổ Phiên vừa phóng hỏa bị bắn chết ngay tại chỗ.

Đây là lần xuất hiện thật sự có ý nghĩa đầu tiên của vũ trang từ phong ấp, đối với đám người mong ngóng đánh trận từ tận đáy lòng như Thiền Dạ Xoa, Hồi Hột vệ, Sơn Khê Tú, đối với đám quái vật cầm đao như vật bất lý thân này mà nói, đánh thắng vẫn còn chưa đủ, còn phải thắng thật đẹp mắt.

Đây chính là sự phô trương của Yến Tử Bình.

Đám công chúa, quận chúa, toàn bộ những nhân vật không tham chiến đều tụ họp trong Thái Thú phủ ở dưới thành, dù không nhìn thấy chiến trường, nhưng tình hình chiến trường không ngừng được truyền báo. Tình hình bên ngoài mọi người cũng hiểu rõ, Thái Thú đại nhân vừa vui mừng vừa sốt ruột, vui mừng thì không cần nói nữa, sốt ruột thì do: lúc này, quân đóng giữ Thanh Dương đã đến lúc tham chiến rồi.

Nếu lại cho ra thêm mấy ngàn cung thủ, kết hợp cùng với vũ trang của phong ấp để chặn giết kẻ địch, đầu thành sẽ càng thêm an toàn. Nhưng trận chiến này từ đầu đến cuối đều do Thường Xuân Hầu chủ trì, lúc này Lưu Hậu phái binh mã Thanh Dương ra thì giống như muốn giành công với Hầu gia vậy.

Thời cơ xuất chiến của binh gia, cũng là đại kỵ trên quan trường, chỉ bằng Lưu Thái Thú, bây giờ bất kể thế nào cũng không dám phạm vào điều kỵ này. Huống chi, công chúa điện hạ trong lúc bước qua lại đã không biết bao nhiêu lần dùng âm thanh mà tất cả mọi người đều có thể nghe được để nhắc tới "đây chính là công lao của Thường Xuân Hầu, quân công rất rất lớn", Lưu Hậu sao có thể không nghe ra, công chúa điện hạ thế này là đang nói cho mình nghe chứ.

Nhâm Tiểu Bộ lại đi một vòng, vui vẻ nhắc lại lời cũ một lần nữa, lắc đầu nghiêng cổ nói:

- Lần này Tống Dương tự lực lập công…

Lần này, lời còn chưa nói dứt, Sơ Dung ở bên cạnh bật cười, ngắt ngang nói:

- Biết đều là công lao của Tống Dương, đợi đánh trận xong, tấu biểu thỉnh công sẽ truyền đến kinh thành, ai cũng không giành được công lao của Hầu gia nhà muội, muội yên tâm đi!

Sau đó cũng không đợi Tiểu Bộ nói gì, quận chúa đảo mắt nhìn sang Lưu Hậu:

- Xin Thái Thú điều phái binh lính, ra ngoài thành giúp Thường Xuân Hầu chặn giết Phiên tặc.

Nhâm Sơ Dung chưa bao giờ tham dự chiến sự, mệnh lệnh này cũng không phải do nàng tự chủ trương, là trước khi xuất trận, Tống Dương cố tình dặn nàng… Tình thế chiến trường thiên biến vạn hóa, sợ rằng tính toán sẵn cho dù có tỉ mỉ thế nào cũng không thể đảm bảo không có chuyện ngoài ý muốn, cho nên Tống Dương trước đó không tìm Lưu Hậu giúp đỡ, sợ là chẳng may vũ trang từ phong ấp thất bại, trong thành sao có thể không có trọng binh đóng giữ; bây giờ mọi thứ thuận lợi, Phiên tử chỉ còn một chút "phản kháng" sau cùng là phóng hỏa, không thể làm tổn thương đến bên trong thành rồi, tình huống như thế này rồi tự nhiên phải nhờ Thái Thú xuất binh giúp đỡ.

Lưu Hậu mừng rỡ, lập tức truyền lệnh xuống, quân đóng giữ Thanh Dương chuẩn bị, một hơi phái ra ngoài hai phần ba, bốn ngàn binh sĩ chen chúc nhau mà ra, tiến vào chiến trường phối hợp với đồng bạn mà hành động.

Việc xông lên của Phiên binh vốn đã là nhiệm vụ khó khăn, sau khi có thêm bốn ngàn quân giữ thành Thanh Dương, gần như đã hoàn toàn mất đi hi vọng hoàn thành nhiệm vụ, mà càng làm bọn chúng bất lực là không ngờ đến cả ông trời cũng còn ném đá xuống giếng… Khi tiếng kèn trong thành vang lên, viện binh tiến vào chiến trường, không trung lại nổi sấm rầm rầm, trời mưa rồi.

Tầng mây mỏng vào ban ngày, đến ban đêm dần dần biến thành mây mưa.

Mưa không quá lớn.

Nếu đầu thành đã cháy, nước mưa thế này không chỉ không hề có ích lợi gì mà thậm chí còn có thể giúp dầu hỏa lan ra, nhưng bây giờ đầu thành bình yên vô sự, đối với đám Phiên binh vẫn đang cố gắng nghĩ cách bắn tên lửa lên đầu thành mà nói, trận mưa này đã đủ tuyên bố nhiệm vụ của bọn chúng triệt để thất bại rồi.

Trong mưa không thể mồi lửa, càng thể dùng đá lửa, không cách nào đốt tên lửa, thì làm sao có thể nói đến phóng hỏa đốt thành!

Mộc Ân quay đầu nhìn đội bạn đang sĩ khí ngút trời, lại ngẩng đầu nhìn nước mưa đang rơi xuống từ trên trời, trên gương mặt già đầy vẻ mất kiên nhẫn, miệng hô lên một cái, dẫn theo ba trăm Sơn Khê Tú trở vào thành.

Quân bạn và nước mưa cùng đến, Phiên tử không thể phóng hỏa thành công rồi, trận đánh này cũng liền trở nên không còn khó khăn, không còn hứng thú nữa, lão thái bà không chơi nữa, không đánh nữa, dù sao mệnh lệnh mà Tống Dương cho họ chỉ là "tận lực ngăn cản Phiên tử phóng hỏa", bây giờ kẻ địch phóng hỏa thất bại, bà dẫn đội về nhà ngủ cũng không thể xem là làm trái quân lệnh.

Trời hé bình minh, Thanh Dương đại thắng.

Phiên tử đã ném hơn hai mươi vạn bình dầu lên tường thành phía tây, lại không có cách nào bắn một mũi tên lửa lên, mưa vừa dừng, vương kỳ Nam Lý lại đón gió tung bay nơi đầu thành, nhịp nhàng vang lên khúc nhạc tuy nhẹ nhưng đầy niềm vui, đủ để khiến mỗi người Thanh Dương vui mừng khôn xiết.

Đầu thành vừa mới ổn định trở lại, công tác của Hỏa đạo nhân đã kết thúc, đất cát đã phủ hết lên dầu hỏa, việc này có Chu Nho lão đạo chủ trì tự nhiên không có sai sót nào, lúc này cho dù đốt lửa trên đầu thành, dầu hỏa cũng không thể cháy được.

Đợi thêm một hai ngày, dầu dưới đất cát sẽ theo gió mà bốc hơi triệt để không còn gì cả, lúc đó thì càng thật sự không còn gì để lo nữa.

Từ đầu thành nhìn xuống, trong tầm mắt toàn là thi thể của kẻ địch, cửa thành tây Thanh Dương mở lớn, Lưu gia quân vừa mới tham dự xong một bữa thịnh yến, bây giờ lại tụ tập với nhau lần nữa, đang dưới sự thống lĩnh của Lưu Nhị, oai dũng uy nghi mà hiên ngang trở về thành, tiếp đó Thái Thú phái đội ngũ và lao công ra dọn dẹp chiến trường.

Đến bây giờ, về cơ bản toàn bộ đội ngũ tham chiến đêm qua đều đã trở vào thành, chỉ còn Tống Dương và năm ngàn Thiền Dạ Xoa mà hắn dẫn dắt là chưa về, xem ra hẳn là đi truy sát quân địch rồi, cũng không cần quá lo lắng.

Quả nhiên, lúc Tống Dương và Thiền Dạ Xoa trở về đều bình yên vô sự, chỉ là thời gian có hơi muộn một chút… cho đến lúc giữa trưa ngày hôm sau, họ mới trở về Thanh Dương.nguồn doc.zenwee.com

Tống Dương thống lĩnh hùng binh chiến thắng trở về, bá tánh trong thành không thể thiếu một tràng hoan hô đón chào, các quan viên văn võ Thanh Dương với Lưu Hậu dẫn đầu, xếp hàng đến chúc mừng, ca ngợi, cảm tạ, những việc này tất nhiên không cần phải nói, Tống Dương cứ thế xã giao cho qua, sau khi về đến trạm nghỉ, tắm rửa sạch sẽ, ăn uống chút gì đó, Lưu Thái Thú có đến thăm, tấu biểu báo tin thắng trận cho triều đình đã chuẩn bị xong, đến nhờ Thường Xuân Hầu xem qua.

Dù sao thì lúc này Lưu Hậu mới là chủ thành, văn chương quan diện này đều phải do ông viết, Tống Dương thật lòng lười xem, mắt nhìn chằm chằm về phía quận chúa, người sau cười đến híp cả mắt lại, nhận lấy tấu biểu từ tay của Thái Thú.

Quận chúa đại khái xem qua tấu biểu, nháy mắt đã đưa cho Nhâm Tiểu Bộ, người sau xem nghiêm túc hơn nhiều, trên đó toàn là ngôn từ khen Tống Dương, công chúa và quận chúa, công chúa nhà Hầu gia chính là thích xem cái này, cười toe toét đến không ngậm miệng lại được, xem xong một lần rồi mà vẫn nén không nổi việc xem lại lần nữa, trong lúc mãn nguyện này lại nhớ đến một việc, cười nói với Lưu Hậu:

- Trên này toàn là công lao của Tống Dương, Thái Thú một câu cũng không nhắc đến mình.

"Lúc trước tự tranh công", Tiểu Bộ một lòng chỉ muốn lấy toàn bộ công lao đều đặt vào Tống Dương, nhưng lúc thật sự là việc công, nàng lại cảm thấy mọi người cùng ngồi trên một con thuyền, tất cả đều để người nhà mình độc chiếm thì thật có chút không thích hợp.

Vừa nói, Tiểu Bộ đưa tấu biểu trở lại tay Sơ Dung lần nữa, cười hì hì nói:

- Tam tỉ, tỉ thêm hai câu, viết về chỗ tốt của Lưu đại nhân.

- Mạt tường không hề có một chút công lao nào.

Không biết là cách nghĩ thật lòng hay là giả bộ khách khí, Lưu Hậu dùng sức lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Lúc viện binh của Hầu gia chưa tới, điều mạt tường tính toán chẳng qua là "thành tan người mất, lấy thân báo quốc", tám chữ, làm hết sức, theo mệnh trời, không phụ lòng tin của triều đình và sự dạy bảo của Vương gia thôi. Không phải là sợ người Thổ Phiên, nhưng thật sự không hề nghĩ đến còn có thể đánh thắng trận, còn có thể đánh lui mười vạn kỵ binh của địch. Không nói những việc này, chỉ nói trận chiến đêm qua, từ đầu đến cuối đều là Hầu gia chủ trì, mạt tướng vốn cái gì cũng không làm, tuyệt đối không thể nói đến công lao.

Trên tấu biểu nhắc đến toàn bộ đều là công lao của một nhà Thường Xuân Hầu, Lưu Hậu cũng dự đoán được người nhà Hầu gia đa phần sẽ nói vài câu khách khí với mình, ông vốn đã chuẩn bị sẵn nhưng lời nói hay ho, nhưng cuối cùng lại đổi ý, vứt bỏ cách nói giả tạo đó. Một là quận chúa tài danh tuyệt đỉnh kinh thành, nàng trước đây là nhân vật lớn chủ trì Hồng Ba phủ, chơi trò từ ngữ trau chuốt trước mặt nàng thật sự là vô nghĩa; ngoài ra, dựa theo tính khí của Tống Dương, đa phần là không thích nghe những lời vô vị này, Lưu Hậu đành trực tiếp nói giản dị một chút, nhưng tự nhiên đổi cách nói lại khiến ông không còn lưu loát, từ không thể diễn đạt hết ý.

Quận chúa cười, gật gật đầu với Lưu Hậu, ra hiệu ông không cần nói nữa, mình hoàn toàn có thể hiểu được ý của ông, sau đó nói:

- Ở đây không có người ngoài, nói chuyện cũng không cần quá chú ý, nếu ta nói không đúng hay không ổn, ngài ngàn vạn lần đừng để trong lòng.

Lưu Hậu vội vàng gật đầu, giọng điệu Sơ Dung nghiêm túc, âm thanh chậm rãi:

- Lúc viện binh phong ấp chưa tới, khi Thanh Dương đã thành cô thành nơi tiền tuyến, Lưu đại nhân không như Đường Lâu Thái Thú bỏ thành mà chạy, ngược lại còn chỉnh đốn phòng ngự, chuẩn bị nghênh chiến, với ta mà nói đây chính là công lao rất lớn. Lưu dại nhân chuẩn bị lấy thân trả nợ nước, chỉ bằng cách nghĩ này đã chính là công huân to lớn.

Một câu nói nhẹ nhàng của Nhâm Sơ Dung, trực tiếp chạm vào trong tâm khảm của Lưu Hậu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.