Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1: Bắt đầu thời loạn thế



Gió bắc vi vu, mặt đất một mảnh bao la.

Một bông tuyết từ không trung rơi xuống, rơi lên khuôn mặt của Mã Dược, hóa thành một mảnh băng lạnh. Mã Dược nắm chặt cương đao trong tay, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ các đầu ngón tay, làm thần trí của hắn trở nên thanh tĩnh.

Mã Dược nhìn xa về cuối cánh đồng, nơi có một đạo hắc tuyến nhàn nhạt đang nhúc nhích.

"Cuối cùng cũng đến sao?" Khóe miệng Mã Dược khẽ nhếch một ít hiện lên sự bình tĩnh. Cuối cùng, siết chặt đai lưng, lấy từ trên lưng một cái thuẫn hình tròn được làm từ một mảnh gỗ sứt góc khoác vào tay phải.

Tiếng binh khí rút ra khỏi vỏ, tiếng thở dốc, tiếng kim loại va vào nhau hòa thành một mảnh. Vô số người giống như Mã Dược bắt đầu bước chuẩn bị cuối cùng cho trận chiến, mãnh liệt gió lạnh thổi bay khăn đội đầu của họ, hình thành một cuộn sóng màu vàng mãnh liệt.

Đúng vậy, bọn họ là Hoàng Cân! Mã Dược là một người trong số đó, và chi là một tên đao thuẫn thủ bình thường.

Mã Dược cũng không biết như thế nào hắn đến nơi này.

Một tháng trước, chắc hẳn là khoảng tháng 11 năm 2007, trong chuyến đi du lịch Tây Tạng bằng tàu lửa của mình, sau khi tỉnh lại từ giường ngủ thì hắn đã đến cái thế giới chết tiệt hòn toàn xa lạ này. Sau này Mã Dược mới biết được, hắn đã xuyên việt rồi, hơn nữa lại trở về Trung Quốc cổ đại vào thời hỗn loạn dữ dội nhất – thời Hoàng Cân khởi nghĩa vào cuối đời Đông Hán!

Tháng giêng năm trung Bình thứ nhất, năm 184.

Đây là lúc quần hùng bắt đầu trổi dậy, cũng là lúc bắt đầu một hồi thảm họa.

Trải qua nhiều ngày liều mạng kiếm sống, Mã Dược buồn bã nhận ra rằng nếu chi dựa vào sức mạnh của từng cá nhân, một mình không bao giờ sống sốt trong thời loạn này, chỉ một nhóm lưu khấu thôi là đủ giết chết ngươi rồi! Đó là một thời đại người ăn thịt người, ngươi chỉ có một cơ hội để sống sót đó là cầm lấy vũ khí đi giết người, chi có làm như vậy, ngươi mới có thề sống.

Mã Dược vốn muốn tham gia quan quân, dù sao khởi nghĩa Hoang Cân rất nhanh sẽ thất bại, hắn cũng không muốn chết theo Trương Giác lão đạo đó.

Nhưng tại lúc đầu quân, hắn suýt nữa bị một tên tướng quân tham lam tàn bạo biến thành một tên giặc Hoàng Cân để chém đầu sung sổ đem đi nhận thưởng, may là có một người tên là Lưu Tích mang theo một nhóm Hoàng Cân tặc, ngẫu nhiên cứu hắn, do đó Mã Dươc thuận lý thành chương trở thành bộ hạ của Lưu Tích, trở thành một gã tạp binh, sau đó nhân vài chiến công mà từ một gã tạp binh trở thành một tên đao thuẫn thủ.

Hơn một tháng nay, Mã Dược không nhớ rõ hắn đã trải qua bao nhiêu lần chiến đấu rồi, trong hàng loạt các trận chiến, hắn cũng nhanh chóng trở thành một tên giết người máu lạnh, trong hơn một tháng nay, số quan binh chết dưới đao của Mã Dược ít nhất cũng đã mười mấy người.

Mảnh hắc tuyến nhàn nhạt ở phía chân trời càng ngày càng rõ, một hồi dài tiếng tù và vang lên từ phía trước, vang vọng như đến từ một thế giới khác.

Trận hình của tặc binh Hoàng Cân một mảnh yên tĩnh, trong tiếng gió lạnh, Mã Dược nghe được tiếng hàm răng run lên nhè nhẹ.

Mã Dược quay đầu lại, ánh mắt nhu hòa nhìn khắp người thiếu niên, thiếu niên chỉ có 16 tuổi, trên khuôn mặt vẫn còn mang nét ngây thơ của trẻ con, trong tay hắn nắm thật chặt hai đầu một cây gây gỗ được vuốt nhọn, đôi tay cầm côn đang run lên nhè nhẹ.

Mã Dược vỗ nhẹ lên vai cảu thiếu niên, lạnh lùng nói: " Đừng sợ, rất nhanh sẽ qua thôi".

Thiếu niên họ Trần tên Cảm, bởi vì chưa đến 20 tuổi, vì vậy vẫn chưa có biểu chữ, hắn cũng là một trong những lí do làm cho Mã Dược ở lại trong quân của Lưu Ích đến bây giờ. Nếu không có Trần Cảm, nếu không phải là Lưu Ích từng cứu mạng hắn, Mã Dược sớm đã tính cho mình một lối thoát khác rồi. Khởi nghĩa Hoàng Cân chắc chắn cuối cùng vẫn sẽ thất bại, hơn nữa Lưu ích cũng chỉ là một tên vô dụng, đi theo hắn chỉ có thể tìm chết mà thôi. Tuy nhiên, vì Trần Cảm, cũng vì báo đáp Lưu Ích, nên Mã Dược ở lại, cha Trần Cảm là Trần Tự cũng giống như Lưu Ích, trên chiến trường củng đã từng cứu mạng hắn!

Đó vẫn còn là lần đầu tiên ra chiến trường của Mã Dược, đối diện với sự xông sát qua như hổ lang của quan quân, trong đầu Mã Dược chỉ một mảng trống không, căn bản hắn không biết nên làm cái gì? Một tên quan quân hung tợn nhìn chòng chọc vào hắn, giống như u linh vọt đến trước mặt hắn, cương đao trong tay giơ lên giữa không trung, một ánh tàn dương chiếu sáng lên lưởi đao, hỗn loạn ánh phản xạ làm chói đôi măt của Mã Dược.

Mã Dược trơ mắt nhìn mảnh ánh sáng chói mắt từ không trung chém xuống, toàn thân như trở thành một tảng đá bình thường, không né tránh cũng không chống đỡ.

Ngay thời khắc nguy cấp, một thảnh khảm đao(dao bầu) to nặng gác lên vai Mã Dược, một tiêng kim loai giao nhau dữ dội vang lên, làm vỡ cả màng nhĩ của Mã Dược, đã đánh thức dã tính nguyên thủy trông con người Mã Dược. Hắn há to miệng, hét lên một tiếng chói tai, kiếm trong tay mãnh liệt đâm ra, xuyên thủng bụng của tên quan quân.

Cả đời Mã Dược sẽ không bao giờ quên cảm giác của một kiếm đâm ra lúc đó, giống như hăn lúc nhỏ dùng một cành trúc nhọn mãnh liệt đâm vào một củ cải vậy.

Cứu mạng Mã Dược đúng là Trần Tự, để cứu Mã Dược, Trần Tự đã trả một cái giá rất đắt, đó chính là tính mạng của hắn! Lúc hắn đang toàn lực vung dao(đao) cứu Mã Dược thì một cây trường thương hung ác đâm xuyên qua lồng ngực của hắn. Máu phun ra từ đầu thương đang xuyên qua trước ngục của Trần Tự, như vậy hắn đã hòan thành việc cuối cùng của một người lính.Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

" Chiếu cố con ta, Trần Cảm còn có … Trần Nhạc"

Trước khi khí tuyệt thân vong, Trần Tự chỉ lưu lại một câu đó.

Mã Dược là một người rất nghĩa khí, hắn đã cầm cương đao của Trần Tự lên, là hắn đã nhận lời giao phó của Trần Tự. Vì Trần Cản và Trần Nhạc, hắn quyết định ở lại, tiếp tục ở lại trong quân Hoàng Cân.

Người không giữ chữ tín không bao giờ có thể đứng thẳng được, vì bằng hữu thì dù có mất đi tính mạng thì có sao đâu? Trong một thoáng, Mã Dược có cảm giác rằng chính mình thực sự đã trở thành một vị cổ đại hiệp khách, bởi vì hắn đã thực hiện được cái gì là xem tính mạng như cỏ rác

Mã Dược nhìn về phía trước, dưới lá cờ lệnh rách nát, môt kỵ binh trội hẳn lên.

Lưu Tích cưỡi ngựa đứng đầu tiên, trong lồng ngực cháy hừng hực vạn trượng hào tình. Một tháng nay, chỉ trong vòng một tháng, bộ chúng của hắn từ một trăm người ban đầu bây giờ đã phát triên lên đến 5000 người! 5000 người là cái khái niệm gì? Dựa theo biên chế quân đội của Đại hán, đây là một doanh đội hoàn chỉnh đấy.

Dựa theo tốc độ này, nếu không phải một năm, hắn có đủ khả năng kéo theo một chi trăm vạn hùng sư quét ngang thiên hạ a!

Phía chân trời, đạo hắc tuyến càng ngày càng rõ hơn, sự nhu động ớ phía trước càng ngày càng nhanh.

Trong sự chờ đợi nghẹt thở, Mã Dược cảm thấy thời gian và không gian trong khoảnh khắc này dường như trở thành vĩnh hằng, phảng phất có tiếng sấm truyền đến từ bầu trời, mặt đất dưới chân đang rung lên.

Mã Dược biến sắc, Lưu Tích cũng biến sắc, tất cả các Hoàng Cân lão binh đều biến sắc.

Đó chính là một chi kỵ binh, một chi kỵ binh khổng lồ a!

Gần lại, cuối cùng cũng tiến lại gần, để Mã Dược nhìn thấy là một cây tinh kỳ uy nghi đang tung bay trong gió, trái tim băng giá do nhiều năm chinh chiến vậy mà vẫn đập mạnh ngoài mong đợi. Bởi vì trên cây tinh kỳ, thêu một chữ lớn đáng sợ, là chữ " Đổng". Tây Lương Đổng Trác, một con sài lang thực sự à.

Đổng Trác giơ cao bảo kiếm, giục ngựa chạy như điên, một ngàn Tây Lương thiết kỵ như hình với bóng sít sao chạy theo phía sau hắn, khổng lồ kỵ trận phảng phất như một cơn sống u ám đến từ địa ngục, chấn vỡ hết thảy uy thế, như thiên băng địa liệt, như sóng dữ xô bờ, hướng phía Hoàng cân tặc quân xô tràn đến.

Mặt đất dưới chân giống như giống như thủy triều đi qua rồi rút lại, khắp thiên địa chỉ có âm thanh lôi đình do hàng ngàn con ngựa khỏe đồng thời giẫm lên mặt đất. Cả thế giới rung động, trong sự chấn động ấy, toàn bộ càn khôn, trời đất như hòa làm một thể! Một cảm giác tự hào đang mãnh liệt thiêu đốt trong lồng ngực Đổng Trác, đốt nóng luôn tròng mắt hắn.

" Giết!"

Đổng Trác hét to một tiếng, bảo kiếm trong tay hung tợn chém xuống, đồng thời một nhóm ngựa dẫn đầu, từ từ phóng ra từ kỵ trận bên kia.

" Giết!"

Một ngàn Tây Lương quân ầm ầm đáp lại, như sét đánh bên tai, cả ngàn móng ngựa cùng giẫm khắp nền trời tuyết, như cuồn cuộn thiết lưu lập tức vượt qua Đông Trác rồi tiếp tục xông về phía trước, một hàng kỵ binh đầu tiên hướng trường thương từ không trung đâm xuống, hàng trăm mũi trường thương sắc bén đâm nát cả gió bắc, hình thành một mảnh rừng rậm chết chóc làm người khác hít thở không thông.

Những hàng kỵ bình phía sau giơ trảm mã đao cao quá đầu, chút ánh sáng lạnh lẽo khuất dần sau bầu trời u ám.

Trận hình của Hoàng Cân tặc bắt đầu trở nên tao động, binh sĩ ở trận trước bắt đầu hoang mang, đưa mắt nhìn xung quanh, bắt đầu trở nên nhút nhát lùi bước, Lưu Tích ở trước trận giúc ngựa chạy vòng quanh, lớn tiếng quát mắng, cố gắng khống chế tình huống xấu, nhưng mọi cố gắng của hắn chỉ phí công vô ích, vẫn có nhiều người bắt đầu lùi bước, binh lính có thể đứng lại tại vị trí càng ngày càng ít.

Mã Dược tuyệt vọng thở dài một tiếng, Hoàng Cân tặc vẫn là Hoàng Cân tặc, ngay cả khi có đáng một trăm, một ngàn trận, thì vẫn là Hoàng Cân tặc, mãi mãi không thể nào hơn được quan quân! Trên bình nguyên rộng lớn, khi bộ binh chạm trán với kỵ binh, chỉ có bày trận hình tập trung để liều mạng đánh một trận, có khả năng có một con đường sống, chứ quay đầu bỏ chạy chỉ tự tìm chết mà thôi, hai chân không bao giờ có thể chạy nhanh hơn bốn chân được.

Dưới áp lực cường đại của kỵ trận quan quân, Hoàng Cân quân do tiêu diệt được vài đạo quân quân mà sĩ khí dâng cao nhanh chóng mất đi hết, Lưu Tich sau khi liên tục chém giết vài tên binh sĩ lùi bước, rốt cuộc cũng buông bỏ, xoay người gia nhập với đại quân đang bỏ chạy. Nói cho cùng, Lưu Tích cũng không phải là một người can đảm gi cho lắm.

Binh bại như núi đổ.

Mã Dược biết rõ là một người ngoan kháng không đủ để lật ngược toàn bộ tình thế của chiến trường, ngoại trừ chạy trốn theo, thi hắn không có sự lựa chọn nào khác nữa. Mặc dù hắn biết rõ bỏ trốn cũng khó tránh khỏi được vận mệnh bị tàn sát, nhưng nếu ở lại tại đó, chỉ có thể chết nhanh hơn mà thôi. Chỉ có một điểm may mắn đáng giá là lần này đao thuẫn thủ cùng tạp binh được xếp ở phía sau, thế nên hiện giờ, hắn chạy nhanh nhất.

Tây Lương thiết kỵ như hổ vào bầy dê càn quét tàn trận của Hoàng Cân quân đang chạy trốn, sắc bén trường thương giồng như đâm vào bó rơm xuyên qua thân thể Hoàng Cân tặc quân, tàn sát đẫm máu - - Bắt đầu rồi!

Mã Dươc tóm chặt tay của Trần Cảm, liều mạng chạy điên cuồng về phía trước, hắn không dám dừng lại cũng không dám nhìn lại, liện tục không ngớt tiếng kêu thảm từ phía sau truyền đến, không cần quay đầu lại hắn cũng biết, " các đồng chí" của mấy ngày trước đang bị giết chóc tàn nhẫn. Mã Dược rất đồng tình với họ, củng rất muốn cứu bọn họ, không nói hắn không thể tự cứu mình được, mà còn bởi vì hắn chỉ là một gã đao thuẫn thủ.

" Uh a …."

Một tiếng hét thảm từ phía sau bất ngờ vang lên, gần trong gang tấc. Rất rõ ràng, quan quân đã đuổi đến đây rồi! Mã Dược thở dài môt tiếng, biết chạy trối chết cũng không được nữa rồi, vươn tay ra sức đẩy sau lưng Trân Cảm một cái, sau đó cầm đao xoay người lại, trông tầm mắt, một ánh hàn quang đã hướng trước cổ hắn chém đến.

"Ngao…"

Mã Dược phát ra một tiếng sói tru, ra sức hươ đao cản lại. hai thanh đao không hề hoa xảo đánh vào nhau, trong tiếng kim loại va chạm dữ dội, Mã Dược há miệng phun ra một dòng máu tươi, thân thể nặng nề của hắn đã như cánh diều căng gió, tại không trung quay quay cuồng cuồng rồi ngã xuống. Mã Dược cảm gíác toàn bộ lồng ngực đã bị ép thành một phiến mỏng, lại thấy cự kỳ khó thở.

Lực lượng thiệt là cuồng bạo a, dù đem toàn lực đánh ra vẫn không cản được một đao sao?

Tây Lương thiết kỵ này một đao làm Mã Dược cà người lẫn đao đều văng đi, kiện mã bên dưới tức thì bật thẳng thân lên, hai chân giơ cao ngang đâu rồi phát ra tiếng hí dài " hí hi..", hai móng chân trước đá loạn trên không rồi hạ xuống, và sau đó nhắm ngay mặt Mã Dược mà hung hăng giậm xuống, Mã Dươc như chết lặng, nếu mà lần này bị giẫm lên thật, chỉ sợ bộ não của hắn sẽ nát bấy như trái dưa hấu vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.