Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 19: Lang Kế Hoa



Trên đỉnh Tinh sơn, ánh lửa âm ỉ, Mã Dược như pho tượng đứng hiên ngang trên tảng đá, ánh mắt như đao. Trước mặt Mã Dược, Quản Hợi cùng Bùi Nguyên thiệu sóng vai cung kính đứng, hai người đều tay ghì lấy kiếm, đầy mặt sát khí. Cách đó không xa, Lưu Nghiên dáng người yểu điệu đứng dưới một gốc thông đơn độc, tiểu cô nương chu cái miệng nhỏ, đầy vẻ u oán.

Dưới tảng đá, hơn 1000 Hoàng Cân từ Uyển thành trốn thoát ra tụ tập tại một chỗ, dọc theo thế núi bày xếp thành một đội hình lộn xộn.

Nồng đậm khí chất ngỗ ngược đan nhau trên trán Mã Dược, việc đã đến nước này, đàn ông lại nói nhiều làm gì? Làm tặc khấu thì làm tặc khấu, bỏ được một thân máu thịt, dám đem hoàng đế lôi xuống ngựa, điều này trái lại hắn vẫn còn định sẵn được! Cho dù gặp phải toàn thiên hạ toàn bộ sĩ tộc môn phiệt phỉ nhổ, cũng chưa hẳn là không có cơ hội chuyển mình!

Hán mạt Tam quốc, cũng không phải không có quân phiệt xuất thân từ tặc khấu, Tây Lương Hàn Toại lúc vừa mới xuất hiện cũng không phải là tặc khấu tạo phản sao?

Xuất thân không phải là vấn đề, có thể tùy tiện bịa ra một cái.

Không địa bàn cũng không quan trọng, lớn nhất có thể là đầu tiên làm lưu khấu, thiên hạ rộng lớn như vậy, luôn luôn có thể tìm được một chỗ đặt chân.

Nhưng là, nhất định phải có một chi lực lượng, tuyệt đối phục tùng hắn Mã Dược lãnh đạo.

Hoàng Cân vì sao gặp phải thất bại? Nguyên nhân lớn nhất chỉ vì chỉ huy một nắm cát rời, Hoàng Cân các nơi đều tự chiến đấu, không có phương pháp hình thành một cỗ hợp lực, thế nân mới bị quan quân đánh bại từng nơi một.

" Thương!"

Quản Hợi trở tay rút ra bảo kiếm, nghiêm giọng hét: " Từ đêm nay bắt đầu, Mã Dược là thủ lĩnh của của chúng ta, nếu ai dám không tuân theo hắn hiệu lệnh, chính là cùng ta Quản Hợi không chung đường, ta thề giết hắn!"

Cùng Bùi Nguyên Thiệu như nhau, Quản Hợi đối với Mã Dược cũng là cực kỳ kính nể, trong cuộc đời chinh chiến của hắn, vẫn chưa từng thấy có người nào có thể làm được những việc giống như Mã Dược, dưới tình huống binh bại như núi đổ, chỉ huy một nắm cát rời Hoàng Cân thành công từ tuyệt địa phản kích, dạng người như vậy, Quản Hợi trong lòng rất lấy làm bội phục, để cho hắn bán mạng - - đáng giá!

Trên đỉnh núi cả một mảnh im lặng, chỉ có tiếng gào thét của gió núi quét qua, thổi rớt những bông tuyết trên ngọn cây xuống, bay lượn khắp trời.

Mã Dược phóng mắt nhìn phía trước, trước mắt vẫn là đám ô hợp chi chúng mà hắn quen thuộc, mặc dù cả đêm nay trăm dặm chạy trốn đã đào thải toàn bộ lão ấu phụ nhụ (người già, đàn bà và trẻ con), còn lại đều là hán tử cường tráng, nhưng những hán tử này cũng là quần áo rách nát, nhìn có vẻ đói khổ, nhiều người thậm chí không có đưa ra được một thanh binh khí, có một ít thành thật là mang tay không, bọn họ vẻ mặt đều xám xịt, đầy mặt mơ hồ, chưa bao giờ biết vì cái gì mà sống, cũng không biết vì cái gì mà chiến đấu?

Trong mắt bọn họ không có sát khí, mặc dù trong aty cầm bảo kiếm sắc bén nhất, trên bản chất cũng còn là một đám nông dân chỉ biết từ trong đất mà kiếm ăn. Bọn họ chỉ là một bầy cừu ăn cỏ, chỉ cần một con sói, đã có thể đem bọn họ đuổi cho sói chạy heo đào, chỉ khi con sói đói đó ăn uống no nê máu thịt của bọn họ rồi ngưng truy đuổi, bọn họ mới có thể ngừng run rẩy sợ hãi lại tiếp tục ăn cỏ, sau đó mới tự nhủ mình may mắn vì kẻ bị sói ăn không phải là mình.

Nếu muốn dựa vào một bầy cửu như vậy để sống sót tại thời loạn này, đến cuối cùng trở thành quân phiệt cát cứ một phương, đó chỉ có thể là một câu chuyện cười lớn nhất từ trước đến giờ! Phải đem đám nông dân này bồi dưỡng thành một bầy sói dữ! Điều chỉnh biên chế? Điều chỉnh huấn luyện? Cải tiến vũ khí? Toàn bộ đều vô dụng! Đánh lấy một khối địa bàn, từ từ phát triển? Nói đùa, mặc dù là đánh lấy được cũng thủ không nổi.

Trước khi những con cừu này chưa có biến thành sói dữ, tất cả người này đều vô dụng.

Thời loạn mạng người ti tiện như con chó, làm cừu chỉ có thể bi ăn mất, chỉ có làm sói, mới có thể dựa vào ăn cừu mà sống cho đến lúc cuối cùng. Nghe đến có chút tàn nhẫn, nhưng đó chỉ vì yêu cầu tối thiểu của Mã Dược - - sinh tồn.

Hoàng Cân tặc vì sao tạo phản, không phải bởi vì liên tục gặp thiên tai không còn đường sống sao?

Ngay cả động vật theo bản năng đều sẽ truy cầu sinh tồn, tránh xa cái chết, huống chi là con người?

Màn đêm tối tăm và lạnh lẽo, trong tiếng gào thét của gió lạnh, Mã Dược thực hiên sự thăng hoa ban đầu từ một tên đao thuẫn thủ đến một vị tướng quân, từ trong ánh mắt mơ hồ xám xịt của Hoàng Cân tặc chúng, Mã Dược chính xác bắt được yêu cầu nhỏ nhặt nhất trong lòng bọn họ, bọn họ không muốn chết, bọn họ muốn tiếp tục sống sót!

" Ta không muốn chết, ta muốn tiếp tục sống!"

Đó là lời mở đầu bài trình bày của Mã Dược, lại là một lần thu lấy trái tim của Hoàng Cân tặc chúng, đó chính là, bọn họ không muốn chết, không người nào nguyện ý chết!

" Ta muốn ăn một miếng thịt lớn, ta muốn uống một bình rượu lớn! Ta còn muốn mặc lên người là lụa là bóng mượt, trong nhà vàng bạc châu báu xài hoài không hết, lương thực trong kho nhiều đến nổi ăn cả đời cũng không hết!"

Mã Dược tiếp tục diễn giảng, ánh mắt Hoàng Cân tặc không còn ngây ngốc nữa, Mã Dược vẽ ra cho bọn họ một bản phác thảo tuyệt vời mà trong mơ bọn họ cũng không dám nghĩ đến, có ai mà không muốn dạng cuộc sống như vậy?

" Ta còn muốn lấy mười người tám người tiểu thiếp xinh đẹp như hoa, một buổi tối ngủ với một người, một năm sáu tháng mới quay trở lại lần nữa!"

Hoàng Cân tặc chúng ồn ào cười lớn, cái này đương nhiên cũng là cuộc sống mà mỗi tên nam nhân nằm mơ cũng muốn, chỉ có Lưu Nghiên bên cạnh là chu lên cái miệng nhỏ, trong đôi mắt đẹp xẹt qua một tia giận dỗi.

Mã Dược chủ đề nói chuyện thay đổi, bắt đầu đi vào vấn đề chính.

" Nhưng mà, vàng bạc châu báu là của người nhà giàu, lương thực là của người nhà giàu, mười người tám người tiểu thiếp xinh đẹp như hoa cũng là của người nhà giàu, chúng ta lại cái gì cũng không có! Chúng ta ăn không no, mặc không ấm, mỗi ngày tối đến phải ôm tảng đá mà ngủ trong lạnh lẽo, còn phải mỗi lúc đều lo lắng bị quan quân chém rơi đầu, đều là nam nhân giống nhau, ba chân đi bộ, bằng cái gì mà họ lại sống thoải mái như thế, còn chúng ta lại sống bấp bênh như vậy? Bằng cái gì?"

Hoàng Cân tặc đầu tiên là ồn ào cười lớn, tiếp theo là biểu tình không cam tâm bắt đầu từ trong ánh mắt của họ toát ra, có lẽ trước đây bọn họ chưa từng nghĩ qua vấn đề như vậy, tại thời cổ đại đẳng cấp chế độ nghiêm khắc, nhưng người nông dân cần lao lương thiện bình thường sẽ không có suy nghĩ " đại nghịch bất đạo" như vậy. Nhưng không nghĩ đến cũng không có nghĩa là bọn họ không muốn.

Nhân tính vốn ác, người, sinh ra với sự tham lam.

" Các ngươi nguyện ý tiếp tục sống cuộc sống như bây giờ sao?"

Mã Dược nghiêm giọng hét hỏi.xem tại doc.zenwee.com

" Không nguyện ý!"

Hoàng Cân tặc chúng rối rít đáp lại.

" Vậy chúng ta phải làm cái gì bây giờ?"

Tuyệt đại bộ phận Hoàng Cân tặc im lặng, chỉ có rất ít Hoàng Cân tặc xuất thân là sơn tặc nghiêm giọng trả lời: " Đi cướp lấy!"

Mã Dược ánh mắt đáng sợ, giơ tay hét lớn: " Đúng, cướp con mẹ nó!"

" Cướp con mẹ nó!"

Hoàng Cân tặc rối rít cùng nhau kêu gào lên, phảng phất như trở về trên Bạch Long Than, lúc Mã Dược giơ tay kêu gào bọn họ thì điên cuồng hưởng ứng. tâm tình Hoàng Cân tặc đã bị vận động dậy hoàn toàn, cảnh tượng cũng không còn một bầu tử khí thâm trầm như lúc nãy, ít nhiều cũng có chút hào khí, cái này chỉ là bước đầu tiên của kế hoạch chó sói của Mã Dược, để những người nông dân chỉ biết đùn đẩy cái chết này biến thành một đám cường đạo giết người cướp của.

Mã Dược chính là nghĩ như vậy, cũng dự định sẽ làm như vậy. Không cần nói cái gì nhân nghĩa đạo đức, sống còn sống không nổi nữa là, còn giảng cái gì đạo đức, còn nói cái gì nhân nghĩa? Sinh tồn mới là đạo lý chắc chắn nhất, mạng của ai cũng không đáng giá hơn so với người khác. Nhà ngươi giàu có vốn vô tội, nhưng thời loạn vốn lại là thời của đạo lý người ăn thịt người, không cướp ngươi thì cướp ai?

Mã Dược đương nhiên biết làm như vậy sẽ đắc tội toàn bộ sĩ tộc hào môn, nhưng hắn không quản được rồi, việc sau này để sau này nói, bây giờ việc ưu tiên hàng đầu là phải sống sót, giữ gìn cái mạng nhỏ mới là vương đạo a, còn sống mới có tất cả, không phải sao? Lại nói, thắng làm vua thua làm giặc, đợi tương lai lúc hắn Mã Dược trở thành thế lực quân phiệt mạnh nhất, bọn họ tư nhiên sẽ giống như con chó quay lại ôm lấy bắp đùi hắn, lúc đó dùng đao đặt lên cổ bọn họ mà đuổi cũng không đuổi đi được.

Nhìn thấy sĩ tốt ban đầu tử khí thâm trầm bắt đầu trở nên ý chí mạnh mẽ, Quản Hợi cùng Bùi Nguyên Thiệu trao nhau một cái ánh mắt, bọn họ đều từ trong mắt đối phương nhìn thấy sự kính phục, cũng chỉ có hậu nhân danh tương như Mã Dược, mới có thể dưới tình huống khốn nạn thế này, đem sĩ khí quan đội làm cho phấn khởi lên, để bọn họ tràn đầy ý chí chiến đấu.

" Rất tốt!" Mã Dược hét lớn một tiếng, đợi Hoàng Cân tặc thần tình đang kích động từ từ bình tĩnh xuống, mới rõ ràng nói: " Bất quá, nếu muốn đi đốt, đi giết, đi cướp, đi tìm đàn bà, đi đến cuộc sống thoải mái mà chúng ta nằm mơ cũng muốn, đầu tiên phải giết những gã gia hỏa quan quân đáng chết này, ai dám ngăn cản đường đi của chúng ta, chúng ta liền chém rụng đầu lâu kẻ đó, cho dù là lão già hoàng đế trong Lạc Dương thành đến cũng như nhau!"

Hoàng Cân tặc chúng đầu tiên là sợ gần chết, đợi khi hồi phục tinh thần lại, lập tức giống như bùng nổ, ầm ĩ tiếng hoan hô gào thét nổi lên.

Trâu Ngọc Nương bị trói lại thành hình con tôm ném ở một bên, bị lời nói của Mã Dược hù cho chết khiếp. Trong lòng nghĩ cái tên " hung đồ" này quả thực là đại nghịch bất đạo, loại lời nói nghịch thiên như vậy cũng dám nói, nếu mà bị quan phủ biết được, sợ là được xử lấy hình phạt tàn khốc xa liệt lăng trì.

Mã Dược hít dài một ngụm không khí, cuối cùng nói: " Bây giờ tận dụng thời gian nghỉ ngơi, có binh khí thì đem binh khí lau chùi cho sáng bóng một chút, không binh khí thì nhanh chóng vót một cây mộc côn, thật sự không muốn làm thì đem hàm răng của mình mài cho sắc bén một chút, đợi trời sáng, theo ta giết xuống núi, dùng đao của các ngươi, dùng thương của các ngươi, dùng răng của các ngươi, giết chết nhưng tên quan quân đáng ghét đó, sau đó đi tìm cuộc sống của chúng ta!"

" Tốt!"

" Hoàng Cân tặc tam hô hưởng ứng, ánh mắt nóng rực, giống như cuộc sống tốt đẹp đã hướng bọn họ vẫy gọi rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.