Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 8: Lực vãn cuồng lan



Quan quân đại binh áp cảnh, Hoàng Cân tặc thậm chí không có tiến hành hành động kháng cự nào đã lạc hoang mà chạy, người của Triệu Hoằng cùng người của Lưu Tích đều xô đẩy lẫn nhau, hướng vế phía nam phương Uyển thành sói chạy heo đào (lang bôn thỉ đột), vừa rồi vẫn còn là địch nhân đánh nhau sống chết, hiện tại lại thành huynh đệ đồng cam cộng khổ chạy trốn với nhau.

Tây Ngạc hướng nam 30 dặm, Tây Lương thiết kỵ Đổng Trác đã đánh tan 5000 Hoàng Cân Chu Thương, sau khi đánh tan Chu Thương, Đông Trác từ trước đến giờ tàn bạo khát máu má lần đột kích này lại không có tham công truy kích, mà là nhanh chóng thu gom binh mã liệt trận lần nữa, đại quân lần thứ hai sắp xếp thanh kỵ trận chỉnh tề hương về Bắc phương cuộn ép đến đấy.

Tại Tây Ngạc hướng Đông và hướng Tây, đều có một chi quan quân tinh nhuệ hướng phía nam vội vàng tiến đến, cùng Chu Tuyển đại quân ở trung ương hợp thành thế gọng kiềm, chắc chắn khóa chết Hoàng Cân tặc hướng đông cùng hướng tây khoảng trống để bỏ trốn. Chu Tuyển thân kinh bách chiến đã há to cái miệng lớn, giống như sư tử lộ ra nhưng chiếc răng nanh dính máu, chờ đợi Hoàng Cân tặc u mê không biết gì hướng bên trong cạm bẫy mà chui vào.

Hoàng Cân tặc hoang mang thất thố giống như bầy ruồi không đầu vậy, cắm đầu khoan đến bẫy rập của quan quân thiết lập.

Từ Tây Ngạc hướng Nam hơn 10 dặm, Bạch Hà tại đây dụ vào cái vũng, người đia phương gọi nó là Bạch Long Than, lúc Hoàng Cân hội binh chạy trốn đến Bạch Long Than, quan quân cuối củng đã hoàn thành hợp vây.

Thiết kỵ của Tây Lương kiêu tướng Đổng Trác đổ chết đường chạy trốn phía Nam, Chu Tuyển đại quân từ phía bắc truy sát không ngừng, Điển quân giáo úy Tào Tháo suất lĩnh 500 tinh binh xuất hiện tại bờ tây, lệnh cho sĩ tốt chạy xung quanh kéo cành khô, cho khói bụi bốc lên dùng để nghi binh, Hoàng Cân hội binh tâm đảm câu hàn không biết thế nào hư thật, căn bản không dám hướng phía tây đột phá vòng vây.

Phía đông quan quân thoạt nhìn yếu nhược nhất, cũng đễ dàng đột phá vòng vây nhất, nhưng mà ở giữa bị ngăn cách bởi một nhánh Bạch Hà, Chiết xung giáo úy Viên Thiệu suất 500 tinh binh tại Bạch Hà bờ đối diện xếp thành hình chữ nhất, nghiêm trận chờ đợi. vài trăm tên Hoàng Cân tặc gào thét nhảy vào trong Bạch Hà, cố gắng bơi qua bờ đối diện đào mệnh, nhưng bọn họ không bị lạnh chết thì cũng bị quân quân bờ đối diện bắn chết giữa sông.

Vô số Hoàng Cân tặc chen chúc trên Bạch Than chật hẹp, sợ hãi không biết làm gì, thoạt nhìn, bọn họ trừ việc chờ đợi bị quân quân đồ sát toàn bộ, thì không có con đường ra nào khác nữa.

Nhìn thấy Hoàng Cân tặc đã lâm vào tuyệt cảnh, không có đường bỏ trốn nữa, Chu Tuyển hạ lệnh quan quân đình chỉ truy kích, tại cách Bạch Long Than một ngàn bộ (cổ đại độ dài đơn vị, lấy tả hữu cước đều khóa cư ly một chân làm một bộ, ước khoàng 1,5m) xa xa trát trụ trận cước, hạ lệnh nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại.

Vừa rồi toàn lực truy sát đủ cấp cho Hoàng Cân tặc thật lớn sát thương, chính là đồng thời cũng tiêu hao thật lớn quan quân thể lực cùng nhuệ khí, ngay lúc này nổi trống nâng sĩ khí giết đến trận hình địch, có lẽ có thể đem Hoàng Cân tặc tiêu diệt toàn bộ, nhưng sau khi thể lực giảm xuống, sẽ gia tăng thật lớn thương vong cho quan quân. Thân làm thống suất, Chu Tuyển không nguyện ý để dạng sự tình này phát sinh.

Binh sĩ như là sinh mạng của hắn, hắn muốn chịu trách nhiệm đối với mỗi một tên binh sĩ đi theo hắn tác chiến, đó là phong cách mang binh nhất quán của Chu Tuyển.

Trong Hoàng Cân tặc trận.

Mã Dược thở dài một hơi, hắn biết quan quân đình chỉ công kích thực sự không tồn tại cài gì hảo tâm, tạm thời nghỉ ngợi bất quá chỉ vì khôi phục thể lực, để mà đợi một chút tốt hơn rồi mới đồ sát Hoàng Cân tặc.

Đáng thương Hoàng Cân tặc vẫn ở trên Hà Than loạn thành một đoàn, người đẩy ta, ta đẩy người, vẫn thường có những người yếu ớt không may mắn bị đẩy rơi xuống Bạch Hà, phải chịu cảnh chết đuối. Không có chủ soái đứng ra cổ vũ sĩ khí, cũng không có một võ tướng đứng ra chấn chỉnh quân đội, toàn bộ đều đã náo loạn, không có văn chương phép tắc nào có thể nói, từ trên bản chất, nhưng Hoàng Cân tặc này bất qua là một đám nông dân cầm lấy vũ khí mà thôi.

Ước chừng không đến nửa canh giờ nữa, đợi quan quân khôi phục thể lực, những Hoàng Cân tặc đáng thương này ngày tàn đã đến rồi, bọn họ cầm lấy đầu lâu cùng nhiệt huyết của chính mình làm chứng cho một đám loạn thế kiêu hùng quật khởi.Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Ngẩng đầu nhìn xem chân trời u ám, trầm trọng mấy đen ép tới là người ta hít thở không thông, khéo miệng Mã Dược lộ ra một tia cười khổ nhàn nhạt, đây là loạn thế a, Hoàng Cân tặc bại vong so với hắn tưởng tượng bên trong vẩn còn đến nhanh hơn, hắn thậm chí vẫn còn không kịp dựa vào hai ngàn năm trí tuệ để cải biến vận mệnh của mình, Hoàng Cân tặc đã băng tan đất lỡ rồi.

Cứ như thế này làm bạn với những tên Hoàng Cân tặc ngu muội này trở thành một nắm đất ư? Mã Dược không cam tâm, tuy nói loạn thế nhân mạng hèn kém như con kiến hôi, nhưng hắn không tưởng chết cái dạng hi lí hồ đồ như vậy! Hít sâu một ngụm không khí lạnh giá, Mã Dược đem cương đao nặng nề vác lên vai, vượt qua đám người mà đến trước Bạch Than, một lần nữa quay đầu đưa mắt nhìn khắp, chỉ thấy trên Bạch Long Than chật hẹp mọi người bắt đầu hợp lại, dồn đen lại thành một mảng, ít nhất vẫn còn hơn 5 vạn người, nếu như có thể để hơn 5 vạn Hoàng Cân tặc phát ra đấu chí trở lại, vị tất đã không có sức đánh cuộc một trận.

Mã Dược từ trên mặt đất nhặt lên một thanh cương đao vô chủ, ra sức chém tại sống đao của mình, hai đao đánh vào nhau phát ra tiếng kim loại giao tranh rõ ràng và vang xa, nhất thời hấp dẫn mấy trăm trên Hoàng Cân tặc còn muốn ngoan kháng bên ngoài cùng chú ý, những Hoàng Cân tặc này rối rít quay đầu hướng Mã Dược nhìn đến, trong con mắt ngoại trừ kinh sợ, vẫn còn có nghi hoặc.

Nghênh đón mấy trăm con mắt của Hoàng Cân tặc, Mã Dược sắc mặt lẫm nhiên, rõ ràng nói: " Từ trong con mắt tuyệt vọng không có sự trợ giúp của các người, ta nhìn thấy sự sợ hãi đối với tử vong! Ta và các người giống nhau, ta cung e sợ tử vong. Có lẽ có một ngày chúng ta phải lọt vào cánh tay của tử thần, rơi vào nơi vô tận hắc ám lạnh giá, nhưng là ta muốn báo với các ngươi, đó tuyệt không phải là ngày hôm nay!"

Mấy trăm Hoàng Cân tặc lộ ra biểu tính chăm chú lắng nghe, bởi từ lúc gia nhập Hoàng Cân đến nay, trong thời gian dài không có người nào cùng với bọn họ nói chuyện kiểu này, bọn họ biểu hiện trấn định dẫn đến Hoàng Cân tặc bên cánh chú ý, vì vậy càng nhiều Hoàng Cận tặc gia nhập vào hàng ngũ người lắng nghe.

" Có lẽ có một ngày, chúng ta bị bức nhảy vào trong dòng sông lạnh giá, bị quan quân trên bờ đem làm cái bia bắn thành con nhím, nhưng ta muốn báo cho các ngươi, đó tuyệt không phải là ngày hôm nay!"

" Có lẽ có một ngày phải bị quan quân hung tàn chặt xuống đầu lâu, treo cao trên thành tường thị chúng, nhưng là ta muốn báo cho các ngươi, đó tuyệt không phải là ngày hôm nay!"

Càng nhiều Hoàng Cân chú ý đến dị thường ở bên này, bọn họ dần dần ngừng huyên náo, ngừng xô đẩy, im lặng xuống, bình tĩnh trở lại, bắt đầu yên lặng để lắng nghe Mã Dược diễn giải. Trong không đến mười phút thời gian, Mã Dược đã thành công hấp dẫn sự chú ý của toàn bộ Hoàng Cân tặc, trên Bạch Long Than tao loạn cuối cùng cũng lắng xuống, ít nhất ở một khắc này, toàn bộ Hoàng Cân tặc đều dụng tâm lắng nghe Mã Dược diễn giải.

Quan quân trận tiền, Chu Tuyển ánh mắt lộ vẻ kinh nghi, nhìn xung quanh trái phải hỏi: " Chuyện gì xảy ra? Tặc binh tao loạn hình như lắng xuống rồi."

Lưu Bị ghì ngựa hướng lên trước, rồi hướng Chu Tuyển nói ; " Tướng quân, có vẻ như có người ở trận trước hô hào, cổ vũ sĩ khí tặc binh."

Chu Tuyển trong con ngươi tinh mang lóe lên, khóa miệng đã hiện lên một tia cười lạnh, trầm giọng nói: " Có ý tứ, nhìn xem hắn vẫn có thể làm ra chút gì?"

Tôn Kiên khóa ngựa đứng một bên nghe thấy thế thần sắc khẽ biến động, tay nhổ lên cây cỏ bồng đang đón gió hướng Bạch Long Than nhìn qua, chỉ thấy một gã đại hán đứng giữa trận trước của tặc binh, giơ tay hô hào, âm thanh vang dội nọ tuy cách xa ngàn bộ lại mơ hồ nghe được.

Thấy đã hấp dẫn được toàn bộ Hoàng Cân tặc chú ý, Mã Dược xoay người cưỡi lên một con chiến mã vô chủ, giơ tay cao hô lên: " Trước mặt chính là Bạch Hà, chúng ta đã không có đường lui! Đầu hàng là chế, nhảy xuống sông cũng là chết, trái phải đều là một chữ chết, chúng ta vì cái gì không cùng quan quân huyết chiến đến cùng!?"

Bùi Nguyên Thiệu đẩy đám người ra, đi đến chỗ đội ngũ trước nhất, sắc mặt đỏ bừng bừng như ráng chiều, trong con mắt lộ ra sát khí làm cho ngươi khác sợ hãi, Mã Dược tiếng nói vừa dứt gã này đã giơ tay hô lên: " Huyết chiến đến cùng!"

" Huyết chiến đến cùng!"

Mặt đen đại hán Quản Hợi lúc này không biết lúc nào cũng đã đi đến đội ngũ trước mặt, trông theo Bùi Nguyên Thiệu rống to lên.

" Huyết chiến đến cùng!"

Càng nhiều Hoàng cân tặc nhìn theo rống to lên, và sau đó càng lúc càng nhiều Hoàng Cân tặc bắt đầu gia nhập hàng ngũ hò hét, đến cuối cùng toàn bộ Hoàng Cân tặc đều bắt đầu điên cuống hò hét lên, tuyệt vọng, tâm tình chán nản một khi tìm được một chỗ phát tiết ra khỏi miệng, nếu lở có phát ra năng lượng sẽ không thể nghi ngờ là tương đương kinh người.

" Ngao ~"

Mã Dược ghì ngựa quay người, đối diện với quan quân bổn trận ở mặt bắc ra sức huy vũ cương đao trong tay, gào lớn một tiếng khan cả họng.

" Ngao ~"

Bùi Nguyên Thiệu, Quản Hợi, thêm nhiều Hoàng Cân lấy dạng ấy học theo, bắt chước theo bộ dáng của Mã Dược đem binh khí trong tay giơ cao lên trời. điên cuồng huy vũ, điên cuồng reo hò, kêu hét rầm rĩ…. Mấy vạn người tụ tập lại với nhau reo hò rống giận, khí thế ây như trời long đất lở, bên ngoài cách xa một ngàn bộ quan quân đều bị chấn động màng nhĩ mờ hồ đau đớn.

Quan quân trận trước, Tôn Kiên khẽ biến sắc, Hoàng Cân tặc binh đột biến có chút vượt ra ngoài dự liệu, đó vẫn còn là Hoàng Cân tặc binh mà hắn từng biết sao? Nếu như đó là Giang Đông tinh binh của hắn suất lĩnh, ở lúc đối mặt với tuyệt cảnh như thế, cũng vị tất so được với biểu hiện lúc này của Hoàng Cân tặc có thể xuất sắc hơn.

Trong con mắt Chu Tuyển cũng thoáng qua một tia dị sắc, một mảnh cười lạnh trên khóe miệng tuy nhiên càng nồng đậm hơn, bình tĩnh nói: " Thật sự là càng ngày càng có ý tứ ha, trong tặc binh lại có như thế nhân vật, đây mới là đối thủ có thể chịu nổi một trận a! Nếu như đều là chút thổ kê ngõa cẩu, trường đả đấu này cũng quá không thú vị rồi, hừ hừ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.