Trương Tam Phong Dị Giới Du

Chương 821: Kiếm Thần tóc bạc




Âu Dương Nhược Lan nói cho mọi người nghe chuyện vừa xảy ra, tình cảnh Khắc Lệ Ti bị ác nhân đuổi giết, rồi hai nàng lập tức động thủ ra sao. Chúng nữ cùng đồng tình lên tiếng yêu cầu chứa chấp Khắc Lệ Ti, Mân Nhi tính tình cường ngạnh nhất gầm lên đòi giết sạch đám Huyết Lang. Mặc dù chuyện này đối với nàng thật sự dễ dàng. Nhưng chúng ta lần này chỉ là đi nghỉ ngơi, không phải tới để giết người, cho nên đề nghị của nàng lập tức bị chúng ta hủy bỏ.

Vong Ưu suy nghĩ một hồi, nói với Khắc Lệ Ti: "Chúng ta biết ngươi bị đuổi giết, thế nhưng ngươi còn chưa nguyện ý nói rõ ràng cho chúng ta biết mọi chuyện nhỉ?"

"Sự tình trọng đại, thật sự không thể nói." Khắc Lệ Ti ủy khuất nói: "Thật sự xin lỗi !"

"Ừ." Vong Ưu buồn cười nói: "Đây cũng không có gì. Đối với người xa lạ cẩn thận luôn luôn cần thiết. Ngươi làm đúng là đứa nhỏ tốt. Ta không có ngại gì cả, ha hả, dù sao ngươi không nói ta cũng biết." Vong Ưu cũng không phải là người biết tôn trọng bí mật người khác, Khắc Lệ Ti mới vừa tỏ vẻ phản đối đã bị Vong Ưu bắt đầu đọc trí nhớ. Trên thực tế, bất luận Khắc Lệ Ti có nói hay không Vong Ưu cũng sẽ làm, bởi vì không làm như vậy nàng không có cách nào xác định Khắc Lệ Ti có nói dối hay không.

Đối mặt một người phàm thực lực thấp kém, lại đứng gần trong gang tấc, lấy thực lực của Vong Ưu hoàn toàn không cần phải thương tổn tinh thần Khắc Lệ Ti. Chỉ qua một lát, nàng đã đọc xong trí nhớ Khắc Lệ Ti.

"Chuyện này cũng quá..." Khắc Lệ Ti lập tức hoảng sợ nói: "Ngươi làm sao biết được bí mật của chúng ta?"

Lúc này Vong Ưu đã lướt qua toàn bộ trí nhớ của Khắc Lệ Ti một lần, sau đó nàng cười hì hì nói với Khắc Lệ Ti: "Ngươi từng trải qua không ít kinh nghiệm khó khăn nhỉ! Có muốn ta nói ra cho ngươi nghe không?"

"Tốt." Khắc Lệ Ti lập tức gật đầu nói: "Nói ra mới chứng minh ngươi không có gạt ta."

"Ngươi có một tỷ tỷ xinh đẹp!" Vong Ưu cười nói: "Có phải hay không?"

"Đúng thì thế nào? Có lẽ là ngươi đoán." Khắc Lệ Ti mặc dù hơi kinh hãi nhưng vẫn quật cường nói: "Mời tiếp tục !"

"Tỷ tỷ của ngươi gả cho một vị kỵ sĩ anh tuấn rất là tài hoa." Vong Ưu cười nói: "Hắn ở trong lòng ngươi là một người hoàn mỹ, đúng không?"

"Hả?" Khắc Lệ Ti rốt cục biến đổi sắc mặt, vội vàng nói: "Ngươi còn biết cái gì nữa?"

"Ta còn biết ngươi còn đang điên cuồng yêu mến hắn." Vong Ưu cười ha hả nói.

"A…" Khắc Lệ Ti lập tức xấu hổ che kín mặt.

"Ha ha." Chúng ta cùng nở nụ cười.

"Cười cái gì mà cười." Khắc Lệ Ti thẹn quá thành giận trách cứ: "Những điều này là do ngươi suy đoán lung tung, căn bản không phải là chuyện cụ thể, có bản lãnh kể ra những chuyện bí mật đi!"

"Bạch mã vương tử của ngươi là thủ lĩnh quân phản kháng, tên là Kiếm thần Lý Nhĩ." Vong Ưu cười nói: "Đây có phải là bí mật hay không?"

"A..." Khắc Lệ Ti bị dọa la hoảng lên, hoảng sợ nói: "Trời ơi, các ngươi là người của Huyết Lang hả? Tại sao biết rõ ràng như thế?"

"Ha hả." Vong Ưu cười nói: "Chúng ta không có thèm để ý tổ chức rách nát kia làm gì, dùng đầu óc của ngươi suy nghĩ một chút. Lấy thực lực của chúng ta có cần thiết lừa ngươi hay không?"

"Đúng là không có cần." Khắc Lệ Ti gật gật đầu nói: "Mười mấy cao thủ Huyết Lang cũng bị vị tỷ tỷ này dễ dàng bắt sống, nếu như các ngươi muốn bắt ta thật sự quá đơn giản, căn bản không cần đùa bỡn làm gì!"

"Vậy là được rồi." Vong Ưu cười cười tán thành: "Thế nhưng ngươi có thể trấn tĩnh nhanh như vậy, đã nằm ngoài ý liệu của ta, ngươi sau này sẽ trở thành một đại nhân vật tài hoa đó!"

"Đa tạ ngài khích lệ, thật ra điều này cũng không cần phải tính!" Khắc Lệ Ti cười khổ nói: "Ta nghĩ bất luận là ai, hễ có được một đống kinh nghiệm xui xẻo như ta cũng sẽ trấn tĩnh như thế."

"Ha hả, không sai." Vong Ưu gật đầu nói: "Phản kháng quân đã trải qua ba lần thất bại, ngươi đã trải qua ba lần chạy trốn sinh tử, ngươi mới có nhiêu đó tuổi đã phải nhìn đồng bọn, bằng hữu, thân nhân của mình chết ở trên đường chạy trốn. Ở trong hoàn cảnh gian khổ này từ từ trưởng thành, dù ngươi không muốn kiên cường cũng khó khăn mà!"

"Trời đất, ngươi là quỷ sống lại hả?" Khắc Lệ Ti đau khổ nói: "Làm sao cái gì ngươi cũng biết thế?"

"Thật là ngại quá, vốn là ta không biết gì hết." Vong Ưu ra vẻ thần bí nói.Truyện Sắc Hiệp - http://doc.zenwee.com

"Có thật không?" Khắc Lệ Ti hoài nghi nói: "Vậy ngươi biết ta muốn làm gì không?"

"Đưa tin cho tỷ phu xui xẻo của ngươi, nói cho hắn biết, hắn đã bị tỷ tỷ của ngươi bán đứng." Vong Ưu nháy mắt nói.

"A? Ối giời ơi, ngươi đừng có lừa ta nha?" Khắc Lệ Ti lau mồ hôi trên trán nói: "Các ngươi rõ ràng chính là Huyết Lang, trừ bọn hắn ra không có ai biết được chuyện này hết!"

"Ta thề chúng ta không phải là Huyết Lang." Vong Ưu buồn cười nói: "Bởi vì chuyện chúng ta biết còn nhiều hơn cả Huyết Lang."

"Có thật không?" Khắc Lệ Ti lập tức tỉnh táo tinh thần, nói: "Nói một ít thí dụ xem nào?"

"Đương nhiên là thật." Vong Ưu cười nói: "Thí dụ như, ta biết nụ hôn đầu đời của ngươi chính thức gửi cho vị tỷ phu anh tuấn kia. Nhưng mà hắn chỉ xem ngươi như con nít. Cho nên căn bản không có để ý tới!"

"Chuyện này từng làm cho ngươi thương tâm khóc nguyên một đêm."

"Ha hả." Chúng ta cùng nhau ôm bụng cười vang.

"Á! Mắc cỡ chết người rồi." Khắc Lệ Ti tức giận dậm chân nói: "Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao biết nhiều như vậy?"

"Ta là ai không có trọng yếu. Quan trọng là chúng ta có thể trợ giúp ngươi." Vong Ưu cười cười nói.

"Vậy các ngươi muốn giúp ta?" Khắc Lệ Ti lập tức lo lắng hỏi.

"Vấn đề của chúng ta rất đơn giản, hoàn toàn tùy vào tâm tình mà thôi." Vong Ưu cười nói.

"A, vậy tâm tình ngươi bây giờ có tốt hay không?" Khắc Lệ Ti lo lắng hỏi.

"Ha hả, hiện tại thì tương đối tốt, cho nên cá nhân ta đồng ý mang ngươi đi tới Hoàng đô. Thế nhưng chúng ta là một đoàn thể, ngươi còn phải cầu xin những người khác đồng ý mới được." Vong Ưu cười nói. Thật ra nàng đang đùa với Khắc Lệ Ti, nàng sớm đã quyết định ra tay trợ giúp cô bé rồi.

Mà Khắc Lệ Ti đáng thương còn hồn nhiên không biết gì cả, vội vàng quay đầu nhìn về phía Âu Dương Nhược Lan, hi vọng nàng có thể nói một câu hữu ích.

Âu Dương Nhược Lan lập tức cười xấu xa nói: "Muốn ta giúp ngươi cũng được, nhưng mà ngươi phải nói cho chúng ta biết chuyện tình Lý Nhĩ?"

"Hả?" Tiểu cô nương lập tức cảnh giác, trừng mắt nói: "Ngươi chẳng lẽ không biết hay sao?"

"Chỉ có nàng ta biết thôi." Âu Dương Nhược Lan chỉ vào Vong Ưu cười khổ nói: "Về phần chúng ta ngay cả Huyết Lang cũng không biết, dĩ nhiên không thể biết lai lịch Lý Nhĩ rồi?"

"Các ngươi không phải đang gạt ta nói ra bí mật đó chứ?" Khắc Lệ Ti do dự nói.

"Ai da, ngươi nhỏ tuổi như vậy. Làm sao lại không có một chút năng lực phân tích vậy?" Âu Dương Nhược Lan oán hận nói: "Bí mật lớn nhất của ngươi là muốn báo tin cho Lý Nhĩ, bí mật lớn thứ hai chính là quan hệ giữa ngươi và Lý Nhĩ, mấy chuyện này chúng ta đều đã biết. Ngươi còn có bí mật gì đáng giá chúng ta tìm kiếm không? Vấn đề Lý Nhĩ bị tỷ tỷ của ngươi bán đứng, chúng ta nếu như là Huyết Lang còn đứng chỗ này hỏi thăm hay sao? Về phần lai lịch Lý Nhĩ, ta nghĩ cũng không phải là bí mật gì chứ? Dù sao hắn chính là lãnh tụ quân phản kháng, đại danh đỉnh đỉnh, chẳng lẽ chúng ta đi hỏi người khác không được sao?"

"Nói cũng đúng." Khắc Lệ Ti suy nghĩ một lát, gật đầu nói: "Nhưng mà, ta không biết các ngươi muốn biết chuyện gì của Lý Nhĩ?"

"Để ta nói đi." Vong Ưu tiếp lời nói: "Gã Lý Nhĩ này là một nhân vật truyền kỳ. Ba mươi lăm tuổi đã trở thành Kiếm thần."

"Ôi trời, không thể nào!" Âu Dương Nhược Lan lập tức kinh ngạc nói: "Trừ phi có ngoại lực trợ giúp, nếu không thân thể người phàm không thể nào làm được."

"Hắn có một người cha thần kỳ, hình như được gọi là Ngân Phát kiếm thần, vài chục năm trước đột nhiên xuất hiện ở trên đại lục." Vong Ưu giải thích: "Thoạt nhìn tuổi của hắn chừng ba bốn mươi, nhưng mà lại có một cái đầu bạc trắng. Sự tích của hắn thì nhiều lắm, Khắc Lệ Ti, ngươi nói cặn kẽ nói một chút được không? Ta đây rất là lười, nói nhiều sẽ ảnh hưởng tâm tình nha!"

"Được rồi." Khắc Lệ Ti thật sự không ngốc, lập tức nghe ra Vong Ưu có ý uy hiếp, vội vàng tiếp lời: "Phụ thân Lý Nhĩ xuất hiện vào ba mươi lăm năm trước, lúc ấy Lý Nhĩ mới có hai tuổi. Trước đó, bất kỳ địa phương nào trên đại lục cũng không có dấu vết của hắn. Việc này rất là kỳ quái, bởi vì Ngân Phát kiếm thần phi thường anh tuấn, khí chất tao nhã còn hơn cả vương thất. Cho dù ai nhìn thấy một lần cũng khó lòng quên hắn. Thế nhưng một người như vậy, tại ba mươi lăm năm trước chưa từng có một ai thấy qua."

"Khi vị Kiếm thần tóc bạc này xuất hiện trên tay có rất nhiều tiền, nhiều đến mức xài không hết. Vừa bắt đầu hắn không hề nổi danh, chỉ lặng lẽ ẩn cư trong một thành nhỏ vùng duyên hải. Trải qua cuộc sống ẩn cư khá lâu, hắn chuyên tâm dạy dỗ Lý Nhĩ trưởng thành. Ước chừng hơn hai mươi năm trước, một nhóm hải tặc đột nhiên xuất hiện ở tòa thành nhỏ này, bọn chúng có hơn ngàn người, hoàn toàn có thực lực huyết tẩy toàn bộ tòa thành nhỏ này. Lúc đó vị Kiếm thần tóc bạc xuất thủ, một người một kiếm không qua nửa giờ đã giết sạch tất cả hải tặc, bao gồm cả tên đầu mục hải tặc cấp bậc Kiếm thánh." Khắc Lệ Ti nói: "Từ đó danh hiệu Ngân Phát kiếm thần mới được truyền ra ngoài."

"Sau này, người ta nghe được danh khí của hắn tìm tới cửa khiêu chiến, vị Kiếm thần tóc bạc bị làm phiền quá nhiều lần, cuối cùng đẩy Lý Nhĩ mới mười mấy tuổi ra cửa, công bố chỉ cần đánh bại con của hắn mới có tư cách thách đấu với hắn. Năm thứ nhất Lý Nhĩ cơ hồ ngày ngày quyết đấu, nhưng chỉ thua ba mươi mấy trận. Năm thứ hai, người khiêu chiến càng nhiều hơn, nhưng hắn cũng chỉ thua có bảy trận. Sau này, ước chừng vài năm hắn mới thất bại một lần, cho đến lúc hắn hai mươi lăm tuổi trở thành Kiếm thánh trẻ tuổi nhất trên đại lục mới không còn người khiêu chiến nữa." Khắc Lệ Ti một thân sùng bái nói: "Phải biết rằng, trước đây Kiếm Thánh trẻ tuổi nhất cũng phải hơn 40. Mà hắn chỉ có hai mươi lăm tuổi đã đạt tới cấp độ này, có thể thấy được tài hoa của hắn tuyệt đối nhất lưu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.