Trương Tam Phong Dị Giới Du

Chương 822: Thứ vương sát giá!




"Ngân phát kiếm thần này hiển nhiên có vấn đề." Bần đạo lập tức ý thức được điểm này, lặng lẽ truyền âm với Vong Ưu :"Hắn có thể không chỉ là kiếm thần, mà hẳn là có thần cách, bằng không, không ai có thể làm cho một hài tử phàm nhân đã tới tình trạng như vậy, trừ phi Lý Nhĩ cũng giống như chúng ta là thần minh chuyển thế."

" Hắn không thể nào là thần minh chuyển thế." Vong Ưu lập tức phủ định luận điểm này, nhỏ giọng nói với ta Phải biết rằng. quân phản kháng Lý Nhĩ chỉ huy liên tiếp thất bại ba lần, mỗi lần hắn đều nhờ vào võ kỹ cao cường mới thoát được mất mạng. Mà lần này, cũng là bởi vì hắn không cách nào chịu đựng được thống khổ vì thất bại nữa. mới dứt khoát quyết định trực tiếp đến hoàng đô ám sát hoàng đế. nhưng không ngờ cả cái kế hoạch đều bị thê tử của hắn mật báo cho Huyết Lang. Chàng nghĩ xem, có thần minh chuyển thế nào ngu như hắn không, chàng lúc trước điều kiện còn kém hơn so với hắn. nhưng không phải mười mấy tuổi đã bách chiến bách thắng rồi sao?"

"Bị lão bà bán đứng ba lần mà cũng không biết, hắn đúng là ngu ngốc." Bần đạo lắc đầu cười khổ vì sự vô tri của hắn, sau đó cười nó Như vậy hiện tại chỉ có một khả năng, hắn có thể có thực lực như bây giờ, nhất định là bởi vì sau lưng có thần minh giúp đờ. Bất quá. khá kỳ quái là, vị thần minh này vì sao không giúp Lý Nhĩ luôn một lần nhĩ?"

"Có lẽ đây là khảo nghiệm của thần minh đối với Lý Nhĩ?" Vong Ưu suy đoán nói.

"Ân, có khả năng này, nếu như vậy, chúng ta không nên tùy tiện hành sự, tạm thời trước nhìn xem hắn nói gì. Vạn nhất nếu như chúng ta quấy rối đến công việc của vị thần minh sau lưng Lý Nhĩ, vậy rất có thể sẽ tạo ra một hồi xung đột." Bần đạo cần thận nói :"Trước khi chưa rõ ràng người đó là ai, tùy tiện kết thù oán không phái là chuyện sáng suốt."

"Hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận." Vong Ưu gật gật đầu tò vẻ đồng ý, sau đó tiếp tục cười nói với Khắc Lệ Ti :"Được rồi. hiện tại chúng ta đã biết tỷ phu Lý Nhĩ của ngươi mời ra phụ thân ngân phát kiếm thần phụ thân của hắn. hai người tính thừa dịp khánh điển ngày lễ ám sát hoàng đế. Mà tỷ tỷ ngươi lại đem toàn bộ kế hoạch nói cho Huyết Lang, cho nên, hiện ở trong hoàng đò đã sớm bị hoàng đế bố trí một cái cạm bẫy lớn đang chờ bọn hắn nhảy vào. Mà ngươi, tính toán chạy đến hoàng đò để ngăn cản chuyện này phát sinh, có đúng hay không?"

"Đúng!" Khắc Lệ Ti uể oải nói: "Ngươi quả nhiên cái gì cũng biết."

"Bất quá có một điều thật ra ta cũng không rõ." Vong Ưu cười a a nói :"VÌ sao ngươi muốn ruồng bò thân sinh tỷ tỷ của ngươi đi trợ giúp tỷ phu chứ? Ngươi chẳng lẽ không biết hậu quả như vậy rất có thể liên lụy tỷ tỷ ngươi sao?"

"Bởi vì ta nhất định làm như vậy!" Khắc Lệ Ti kiên quyết nói : "Tỷ muội chúng ta vốn xuất thân từ một gia đình quỷ tộc, nhưng mà phụ thân cửu giúp một nô lệ có thân thế bi thảm nên đã bị Huyết Lang tìm tới cửa. cha mẹ bị trực tiếp đưa vào trong ngục giam, cơ bản là dữ nhiều lành ít, mà chúng ta cũng bị bán làm nô lệ. Khi chúng ta ở trên đường áp giải, tỷ tỷ bị đám cầm thú kia làng nhục cơ hồ muốn chế, là Lý Nhĩ. tình cờ đi ngang qua đã cửu chúng ta, hắn đã chiếu cố chúng ta, cũng yêu tỷ tỷ say đắm, bọn họ vốn là một cặp rất đẹp đôi."

" Lý Nhĩ sau này chịu ảnh hưởng của tỷ tỷ, gia nhập tổ chức phản loạn, cuối cùng bằng vào tài nàng của mình trở thành thủ lĩnh. Mỗi lần hắn đều dẫn theo chúng ta lấy lực lượng bé nhỏ liên tiếp đã bại quân đế quốc cường đại. sau đó lớn mạnh dần. Nếu không phải ba lần liên tiếp xuất hiện gian tế, chúng ta cũng sẽ không thảm như vậy." Khắc Lệ Ti tiếp theo đau khổ nói :"Ta chỉ là không ngờ rằng, tên gian tế chết tiệt đó không ngờ đều là tỷ tỷ một tay an bài, tỷ ấy sao lại có thể như vậy a? Hu hu!" Nói xong, tiểu cô nương nhịn không được khóc lên.

"Được rồi. được rồi. đây không phái là lỗi của ngươi." Vong Ưu vội vàng an ủi nàng nói Tỷ tỷ ngươi có lẽ có nỗi khổ gì đó!"

"Nỗi khổ gì mà có thể làm cho tỷ ấy quên đi đại thù của cha mẹ, quên đi tình cảnh thê thâm của mình, quên đi ân tình cứu mạng, còn nỡ bán đứng người mình thương yêu nhất chứ?" Khắc Lệ Ti phẫn nộ nói :"Ta vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho tỷ ấy."

"Có thể là vì ngươi!" Âu Dương Nhược Lan suy đoán nói: "Lấy thực lực của ngươi, theo lý là không có khả năng từ trong sự vây khốn của hơn chục thành viên Huyết Lang chạy thoát ra, nếu ta đoán không sai, bọn hắn nhất định là được nghiêm lệnh không được tổn thương ngươi, mới có thể để cho ngươi chạy thoát. Mà mệnh lệnh này rất có thể là một điều kiện để tỷ tỷ của ngươi bán đứng Lý Nhĩ."

"Ta không cần!" Khắc Lệ Ti kiên quyết nói :"Ta thà rằng cùng Lý Nhĩ chết chung một chỗ, cũng tuyệt đối không muốn dùng phương thức hy sinh Lý Nhĩ để sống tạm cả đời. Huống chi. Lý Nhĩ là hy vọng là của ta, là tính mạng của ta. Đồng thời, hắn cũng là hy vọng của quốc gia này, là hy vọng của toàn bộ người bị áp bức, hắn không thể chết được, tuyệt đối không thể, van cầu các ngươi, giúp đờ ta đi." Nói xong, nàng không ngờ quỳ xuống trước Vong Ưu.

"Hài tử mau đũng lên." Vong Ưu vội vàng kéo nàng lên, thở dài nói :"Ai. được rồi, bất quá chúng ta chỉ đưa ngươi đến hoàng đò, chuyện khác có thể nhúng tay hay không, còn phải nhìn tình huống mà quyết định, ngươi đến lúc đó cầu chúng ta cũng không hữu dụng gì đâu."

"Ân! Cám ơn!" Khắc Lệ Ti hưng phấn gật đầu nói: "Cho dù cửu không được Lý Nhĩ, có thể chết chung một chỗ cùng hắn, ta cũng rất thòa mãn."

"Thật là một tiểu cò nương si tình." Bần đạo cảm thán nói. Đồng thời, ta nhịn không được đi lên, duỗi tay, định dùng định dùng pháp thuật giúp nàng rửa sạch bụi đất trên hạ thân.

Nhưng mà, Khắc Lệ Ti thấy ta thì như thấy quỷ, lập tức cao giọng thét to :"A, cách xa ta ra một chút, đồ sắc lang." Nói xong, nàng liền chạy nhanh trốn ra phía sau Âu Dương Nhược Lan. hơn nữa khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa cho trắng bệch.

Bần đạo nhất thời ngây ngốc, hoàn toàn không biết đây là làm sao, ngay cả những người khác phần lớn cũng không rõ ràng lắm sao lại thế nào, chỉ có Âu Dương Nhược Lan. Tiên Nhã cùng Vong Ưu là biết nguyên do.

Vong Ưu là người phản ửng đầu tiên, giã vờ tức giận nói với ta :"Chàng đã làm gì nàng ta?"

"Ta cái gì cũng không có làm a?" Bần đạo oan uổng nói: "Nhiều ánh mắt như vậy nhìn ta, ta có thể làm gì a?"

"Ta không quan tâm!" Vong Ưu lập tức cả giận nói :"Tóm lại. chàng sau này không được tiếp cận Khắc Lệ Ti trong vòng mười thước. Hiện tại, chàng lập tức đi thanh toán tiền cho tửu điếm, ngày mai chúng ta sẽ rời đi vào sáng sớm, đến lúc đó đừng có mà chậm ữễ.

"Rõ!" Bần đạo đáp một tiếng rồi buồn bực rời đi.

"Ha ha!" Trong lúc ta đi ra Âu Dương Nhược Lan đem chuyện ta vì sao bị Khắc Lệ Ti nói là sắc lang, dùng tinh thần lực kể cho những người khác nghe, làm cho các nàng cười to một trận. Chúng nữ sôi nổi giơ ngón cái về phía Âu Dương Nhược Lan tỏ vẻ khen ngợi, mà hết thảy đều là bị ta nghe hết. Bần đạo cảm thấy dở khóc dở cười, đành phái nghiến ràng nghiến lợi truyền âm nói với Âu Dương Nhược Lan :"Nàng thật là một hũ dấm chua, ta ghi nhớ rồi đấy."

"Ha ha!" Âu Dương Nhược Lan lại không thèm quan tâm nói nhỏ với ta :"Có thể được phu quân nhớ kỹ là phúc khí của Nhược Lan."

"Buồn bực!" Bần đạo vẻ mặt đau khổ đi ra ngoài.

Dựa theo kế hoạch đã vạch ra, rạng sáng ngày thử hai chúng ta liền xuất phát. Bởi vì Khắc Lệ Ti ở quốc gia này lưu lạc đã nhiều năm, đối với địa lý nơi này coi như quen thuộc, cho nên Vong Ưu liền an bài cho nàng làm dẫn đường. Tiểu cò nương làm không tệ, dựa theo sắp xếp của nàng, chúng ta dọc theo đường đi được thường lãm rất nhiều địa phương có phong cảnh không tệ, giúp cho chúng ta nhận thức được đầy đủ phong cảnh xinh đẹp của vị diện này.

Mà đòi khi cũng có ma thú và đạo phi xuất hiện, lại trở thành cách tiêu khiển của chúng ta trên đường đi. Bất quá nói thật, cách tiêu khiển này kỳ thật cũng không có làm cho chúng ta cảm thấy thoai mái vui vẻ, ngược lại càng làm cho chúng ta cảm thấy nặng nề.

Bởi vì ma thú nhiều như vậy, hiển nhiên là nguyên nhân của việc người ở thưa thớt. Nhưng mà nếu người ở thưa thớt, vậy tại sao còn nhiều đạo tặc như vậy chứ? Nhìn bộ dáng bọn họ, nam nữa lão ấu đều có, nói là đạo tặc còn không bằng nói là nạn dân mới đúng. Bọn họ rõ ràng là có đất đai rộng lớn lại không thể đi cày cấy, ngược lại bị bức đi làm đạo tặc. Nếu như không có nguyên nhân đặc thù, ai sẽ ngu ngốc làm như vậy chữ? Mà nguyên nhân này hiển nhiên là xuất phát từ cục diện chính tri của quốc gia. từ đó có thể biết được, người thống trị quốc gia này có trình độ rất kém còi, chẳng thể trách lại có người tạo phản.

Chỉ là chúng ta dù sao đều là khách qua đường, đối với những người cực khổ này, chúng ta cũng là hữu tâm vô lực. Có lẽ chờ đến khi chúng ta gặp được vị thần minh sau lưng Lý Nhĩ kia, sẽ có thể có biện pháp cũng không chừng.

Ước chừng một tháng sau, chúng ta bòn ba mấy ngàn dặm đường, rốt cuộc vào chính ngọ trước một ngày lễ khánh điển đi tới hoàng đế của Lan Khắc Tư đế quốc.

Tòa thành này tương đối lớn, có khoảng năm trăm vạn dân. tường thành cao lớn, buôn bán phồn hoa, trong thành cũng đặc biệt sạch sẽ, hiển nhiên, vì nghênh đón ngày lễ khánh điển. Quan phương gần đây tiến hành một lần tu sửa khá lớn. khiến cho mỗi địa phương trong thành đều rực rỡ hẳn lên. Vào lúc này, hiển nhiên không có tân quán cao cấp này còn trống phòng, những điều này đương nhiên không làm khó được ta, bần đạo cái gì cũng thiếu, như có một thử không thiểu là tiền.Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trong đại sảnh một cái tân quán cực kỳ xa hoa, ta tại chỗ ném ra một vạn kim tệ, tuyên bố thu mua phòng cao nhất, người nguyện ý nhượng lại, một nghìn kim tệ một ngày. Mà giá cả bình thường chỉ mười mấy kim tệ mà thòi, sau khi ta ra cái giá trên trời này, lập Tức có một đám quỷ tộc la hét đến tìm ta. Bần đạo ở bên trong chọn lựa ra phòng thích hợp nhất an bài cho chúng nữ.

Tiếp theo, các nàng rứa mặt vệ sinh một hồi rồi đồng loạt chạy đi dạo phố. chỉ có Vong Ưu, Âu Dương Nhược Lan. Tiên Nhã cùng thất công chúa thì lưu lệ, các nàng gợi Khắc Lệ Ti vào trong một phòng.

Vong Ưu nói với Khắc Lệ Ti :"Được rồi. đã đến nơi. ngươi hiện tại tính toàn tìm kiếm tỷ phu Lý Nhĩ của ngươi thế nào?"

"Không biết!" Khắc Lệ Ti cúi đầu nói :"Ta thậm chí không biết hắn hiện tại ở đâu nữa. Bởi vì đây là chuyện cơ mật, chưa bao giờ nói cho ta biết, ta là từ tỷ tỷ biết được bọn hắn muốn đi ám sát hoàng đế. nhưng mà hắn cụ thể an bài như thế nào, ta hoàn toàn không biết gì cả,"

"A. trời ạ!" Vong Ưu cười khổ nói :"Vậy ngươi tới làm gì?"

"Ta muốn cảnh báo hắn mà." Khắc Lệ Ti vội vàng nói.

"Ngươi ngay cả hắn ở đâu cũng không biết, như thế nào cảnh báo hắn a? Chẳng lẽ ngươi tính chạy trên đường lớn hô lên sao? Hay là muốn phát truyền đơn?" Âu Dương Nhược Lan cũng bất đắc dĩ nói.

"Ta, ta, ta còn chưa có nghĩ kỹ, ta chỉ biết là, ta nhất định phái tới, cùng lắm thì chết chung với Lý Nhĩ." Khắc Lệ Ti khổ sở nói.

"Hài tử ngốc, bản lĩnh của ngươi quá kém còi, nếu ngươi không xuất hiện, có lẽ phụ tử Lý Nhĩ còn có thể bằng vào thân thù cấp bậc kiếm thần chạy đi. nhưng mà ngươi là gánh nặng xuất hiện, tình huống khó mà nói." Vong Ưu khuyên nhủ :"Cho nên ngươi không nên chạy loạn là tốt hơn."

" Bọn hắn không có khả năng chạy thoát." Khắc Lệ Ti lo lắng nói :"Trong tay hoàng đế vốn có hai kiếm thần hộ vệ, còn có hai pháp thần quốc sư, cộng thêm vô số cao thủ hộ vệ, thực lực quá cường đại. Huống hồ, tỷ tỷ của ta nhất định sẽ động tay chân với Lý Nhĩ. Lúc ấy, sau khi Lý Nhĩ cùng tỷ tỷ đi rồi thì Huyết Lang lập tức tìm tới tận cửa. ta cũng là từ Huyết Lang biết được chuyện tỷ tỷ phản bội, mà Lý Nhĩ. mãi đến hiện tại cũng còn chưa biết tỷ tỷ của ta phản bội hắn."

"Ai nha. như vậy xem ra, phụ tử Lý Nhĩ thật là cừu từ nhất sinh." Âu Dương Nhược Lan nhún nhún vai nói.

"Van cầu các ngươi, có thể giúp ta tìm biện pháp hay không a?" Khắc Lệ Ti cầu khẩn nói :" Âu Dương tỷ tỷ, ngươi thòng minh như vậy, có thể giúp ta không?" Nàng mấy ngày nay ở chung một chỗ với Âu Dương Nhược Lan và Tiên Nhã. qua sự quan sát tinh tế của nàng, rất dễ dàng nhìn ra trí tuệ siêu phàm của Âu Dương Nhược Lan, lúc này tự nhiên là đầu tiên nghĩ đến cầu viện Âu Dương Nhược Lan.

"Biện pháp a!" Âu Dương Nhược Lan thoải mái nói :"CÓ rất nhiều a, đơn giản nhất chính là, ngươi chờ ở nơi đám người Lý Nhĩ ám sát, nhìn thấy hoàng đế xuất hiện thì tạo ra chút động tĩnh, ví dụ như là cứu hỏa, thét lên, thế là xong."

"Nhưng ta không biết bọn họ phục kích ở nơi nào a?" Khắc Lệ Ti lo lắng nói.

"Ta biết!" Âu Dương Nhược Lan cười híp mắt nói.

"Ngươi biết?" Khắc Lệ Ti kinh ngạc nói: "Ngươi làm sao có thể biết chứ?"

"Bọn hắn ám sát hoàng đế chỉ có thể phục kích trên lộ tuyến hành tẩu của hoàng đế, hoàng cung cùng tế thiên đàn đàn hiển nhiên đều khó có khả năng, có đúng hay không?" Âu Dương Nhược Lan hôi.

"Đúng vậy, bọn họ có thể tiến vào hoàng cung ám sát thì không cần phái chờ đến ngày lễ khánh điển này." Khắc Lệ Ti gật đầu nói.

"Như vậy lộ tuyến đường đi chia ra trong thành và ngoài thành, ngươi nói phục kích ở đâu là tốt nhất?" Âu Dương Nhược Lan cười hỏi.

"Đương nhiên là ngoài thành, tiện cho chạy trốn." Khắc Lệ Ti lập tức hưng phấn nói.

"Sai!" Âu Dương Nhược Lan không lưu tình chút nào nói : "Ngoài thành nhất định sẽ dầy đặc thủ vệ. Bọn hắn ngay cả cơ hội tới gần cũng không có, như thế nào ám sát được chữ? Hơn nữa. ở ngoài thành là nơi trống trải, dễ dàng bị đại quân bao vày nhất, như vậy, bọn hắn cho dù lợi hại cờ nào, cũng sẽ bị giết chết, cho nên căn bản không thể nào ám sát ở ngoài thành."

"A. vậy là ở trong thành sao?" Khắc Lệ Ti vội vàng nói.

"Không sai, nhân khẩu trong thành đông đảo, hơn nữa trong đó không thiếu cao thủ vũ kỹ, thích hợp che giấu khí tức nhất. Hơn nữa. đường phố rộng nhất cũng chỉ rộng hơn mười thước, đối với kiếm thần mà nói đây là thuộc phạm vi đấu khí trảm của bọn hắn. Chỉ cần bọn hắn ẩn núp trong đám người lạy chầu bên đường, là có thể trực tiếp phát động công kích trí mạng đối với xe ngựa của hoàng đế." Âu Dương Nhược Lan cười nói Bất quá, khoảng cách càng gần, uy lực đấu khí trảm cùng càng mạnh, cho nên bọn hắn nhất định sẽ tận lực tiếp cận địa phương gần hoàng đế nhất. Như vậy, chỉ cần tìm một nơi có đường phố chật hẹp nhất, thì chắc chắn là địa điểm phục kích.

"A!" Khắc Lệ Ti lập tức tĩnh ngộ nói : "Ta biết rồi, nhất định là tại nơi suối phun, bởi vì suối phun đêm đại lộ chia làm hai bên, cho nên mỗi con đường cũng tương đối hẹp. hơn nữa. ven đường là rùng khách sạn xa hoa. người đến người đi. phi thường thích hợp ẩn núp"

"Được rồi, kể từ đây. chỉ cần chúng ta chờ ở tầng cao nhất trong tiệm cơm ở gần nơi đó đến buổi khánh điển, là có thể thưởng thức toàn bộ vờ kích ám sát vương giã rồi." Vong Ưu hưng phấn nói :"Đây so với ngắm cảnh đi dạo phố còn vui hơn. Ha ha. lần này quả nhiên không có đến không, không ngờ có thể chửng kiến được vở kịch hay như vậy."

"Không được, ta không thể để cho việc này phát sinh, ta nhất định phải ngăn cản đám người Lý Nhĩ." Khắc Lệ Ti lập tức sốt ruột nói :"Bọn hắn sẽ chết."

"Thực mất hửng!" Vong Ưu bất mãn nói, theo sau nàng khuyên nhủ Khắc Lệ Ti :"Ngươi cử để cho bọn hắn ám sát thử xem sao, nói không chừng sẽ thành công, bọn hắn chính là kiếm thần a."

"Không được. hoàng đế có âm mưu ta không thể để bọn hắn mạo hiểm." Khắc Lệ Ti kiên quyết nói :"Ta quyết định, chờ đến ngày đó, ta ở chỗ kia quát to lên. để cho Lý Nhĩ cảnh giác, sau đó ta liền tự sát, miễn cho liên lụy Lý Nhĩ, đồng thời cũng chuộc tội cho tỷ tỷ."

"Thật bi tráng a!" Vong Ưu bất đắc dĩ nói :"Nhưng mà ta muốn xem ám sát hoàng đế a. Ta trước kia cho tới bây giờ chưa từng gặp qua."

"Kỳ thật ta cũng muốn nhìn!" Âu Dương Nhược Lan cũng tiếc nuối nói.

"Ta cũng không có ý kiến gì. nhưng mà ta lại không đành lòng nhìn Khắc Lệ Ti chết!" Tiên Nhã lắc đầu nói.

"Phu quân, ta muốn xem cơ." Vong Ưu đột nhiên nhỏ giọng làm nũng với ta :"Không thể sao?"

" Khắc Lệ Ti người ta không đáp ứng. ta quản chuyện người ta làm gì?" Bần đạo buồn bực nói.

" Ta có thể thương lượng với nàng, chỉ cần chúng ta đáp ứng xuất thủ cứu Lý Nhĩ, ta nghĩ Khắc Lệ Ti sẽ đáp ứng." Vong Ưu vội vàng nói.

"Ý nàng là, không quản thần minh sau lưng Lý Nhĩ nghĩ như thế nào, cử vui vẻ trước rồi nói sau à?" Bần đạo cười khổ nói :"Nàng khi nào lại sinh ra cái tật xấu này chứ? Vạn nhất gây ra xung đột thì sao?"

"Vậy thì đánh, chúng ta là tam hại. cũng không phải tam bồ tát, chàng sao lại sợ phiền phức như thế chứ? Có Thiên Không Chi Thành ở đây. cho dù là siêu cấp chủ thần chúng ta cũng không cần sợ." Vong Ưu khuyên :"Với lại. chàng nhẫn tâm nhìn thấy Khắc Lệ Ti đi tìm chết sao? Nhìn thấy dân chúng của vị diện này chịu khổ sao? Chàng không phải thường nói với ta rằng. phái có tấm lòng thương yêu với phàm nhân sao? Nhưng mà hiện tại, chàng chẳng lẽ bởi vì e ngại xung đột với thần minh chó má kia gây mà đem nguyên tắc mình luôn kiên trì ném bỏ sao?"

Bần đạo nhất thời bị nàng hỏi á khẩu không trả lời được, cuối cùng đành phái lắc đầu cười khổ nói :"Ta sợ nàng rồi. nghe nàng vậy, cho dù ta biết rõ rằng chẳng qua là nàng ham vui mà thôi. Bất quá, nàng nói cũng đúng, coi như là vì những người chịu khổ đó, mặc dù là cùng thần minh thần bí xảy ra xung đột, ta cũng tuyệt đối sẽ không lùi bước. Phóng tay mà làm đi. hết thảy có ta."

"Da. phu quân thật tốt!" Được sự cho phép của ta, Vong Ưu lập tức hưng phấn nói với Khắc Lệ Ti :"Muội muội ngoan Khắc Lệ Ti của ta, nói cho ngươi biết một tin tốt lành., chúng ta quyết định giúp ngươi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.