Trương Tam Phong Dị Giới Du

Chương 827: Hàn băng ma thần!




Hàn băng ngục quả nhiên rất khủng bố, bần đạo sau khi đi tới nơi này liền lập tức cảm nhận được hàn ý của nơi này. Toàn bộ địa phương xung quanh chúng ta đều bị hàn băng bao phủ, băng hài do cuồn cuộn băng tinh tạo thành lập lóe ánh sáng làm cho chúng ta như đang lạc vào thế giới của thủy tinh, cảnh sắc cực kỳ tráng lệ.

Nhưng mà, ngàn vạn lần không nên bị bề ngoài xinh đẹp của nó mê hoạch, nhiệt độ không khí của nơi này thấp đến nỗi làm cho người ta khủng bố, Vong Ưu tò mò từng tiện tay ném ra một thanh thiết kiếm tinh cường ra bên ngoài thành, kết quả, thanh kiếm kia liền bị đông cứng thành băng, tiếp theo thân kiếm vỡ ra rơi trên mặt đất, thật giống như nó không phải làm bằng tinh cương mà là bằng vật liệu dễ vỡ.

Có thể nghĩ. nhiệt độ thấp của nơi này đáng sợ đến cỡ nào, may mắn ta đã sớm được ân sứ cành báo, lần này chúng ta liều mạng hao phí nhiêu năng lượng, trực tiếp vận dụng Thiên Không Chi Thành khổng lồ tiến hành chuyên chờ, dưới sự bảo vệ của Phật tổ kim liên tất cả mọi người đều không có việc gì. Nếu còn dùng thủ pháp vận chuyển thường ngày, đem Thiên Không Chi Thành đặt ở trong cầu không gian, hắc hắc. ta nhất định sẽ bị đông thành tượng băng.

Kỳ thật, cái thế giới khủng bố này còn không phải đáng sợ nhất, đáng sợ nhất còn ở phía trước. Chính là hành lang hàn băng dài đến mười vạn dặm kia. Hàn khí của nơi đó đã khủng bố đến trình độ có thể giam cầm hết thảy không gian. toàn bộ pháp thuật không gian ở nơi này đều không có tác dụng. Cho nên chúng ta nhất định phải xuyên qua khu vực giam cầm không gian này, mới có thể tiếp tục sử dụng pháp thuật không gian rời khói vị diện này.

Theo Thiên Không Chi Thành nhanh chóng nhập vào hành lang hàn băng, cành sắc trước mắt chúng ta cũng bắt đầu biến hóa. băng hài nguyên bàn biến thành thế giới băng sơn. nơi nơi đều là vách núi thẳng đứng giống như sương, hình bóng chúng ta trong đó không ngừng phản chiếu, rất là thú vị. Chỉ tiếc, nơi này quá yên tĩnh, tựa hồ đoạn đường này chúng ta đi không có nhìn thấy bất kỳ động vật nào, càng khỏi nói đến thực vật.

Ngay khi mà chúng ta đều cơ hồ nhận định nơi này không có khả năng có thực vật sinh trường, thì chúng ta lại ngoài ý muốn tại trên một đỉnh băng sơn cự đại, phát hiện một đóa hoa tuyết liên xinh đẹp. Nó lớn khoảng bằng chậu rửa mặt. đóa hoa tuyết trắng, tinh xào, mà nơi hoa tâm của nó mơ hồ lộ ra một cái đài sen huyết sắc, khi mà mặt đất hoàn toàn bị tuyết trăng bao phủ thì một chút điểm đó tươi như vậy quả thật là bất mất, tựa nhiên là một ngọn hỏa diễm đang cháy.

Trời ạ, đây là khu vực chết, chúng ta không ngờ có thể nhìn thấy một đóa hoa sen mỹ lệ như thế? Đây Quả thực không thể tưởng tượng nổi. Không hề nghi ngờ, chúng nữ bên cạnh ta lập tức đã bị nó chinh phục. Mà bần đạo thì cũng trong lòng ngứa ngáy. Tuyết liên có thể sinh trường ở cái địa phương này, có thé là vật phàm sao? Cho dù ta dùng chân suy nghĩ, cũng biết đay là vật quý báu vô thượng, nhất định có thể luyện chế ra đan dược kinh thiên động địa. Ân sư đã dặn dò trước khi ta đi, nhất định không thể buông tha bất kỳ đồ tốt siêu cấp nào.

Nhưng mà, nói đi thì nói lại, đồ chơi kia khẳng định không phải dễ lấy. Thiên tài địa bảo tất nhiên có mãnh thú hộ vệ, ta nếu như xông lên trước, ắt sẽ nổ ra một trận đại chiến, rất có thể sẽ kinh động đến hàn băng ma thần. Phải biết rằng, ta nguyên bàn tính toán tận lực không kinh động đến hắn yên ổn đi qua hành lang hàn băng này, coi như là cùng với hắn khai chiến, cũng phải tận lực đi sâu vào, như vậy mới dễ dàng cho chúng ta nhanh chóng thoát ly.

Nhưng mà nhìn thấy bảo bối trước mắt mà không lấy, thật sự không phải là phong cách của ta a? Hái hay không hái đây? Đây thật đúng là vấn đề, bần đạo tiếp theo chuyển ánh mắt khó xử về phía Vong Ưu, trưng cầu ý kiến của nàng.

"Dù sao cùng hàn băng ma thần sớm hay muộn sẽ có một trận chiến, cơ bàn không thể tránh khói." Vong Ưu cười nói: "Một khi đã như vậy, chúng ta há dễ dàng buông tha bảo bối trước mắt chứ?"

"Cũng đúng!" Bần đạo thấy Vong Ưu ủng hộ, liền hạ quyết tâm, lập tức hạ lệnh nói :"Đem Thiên Không Chi Thành xông tới."

Lúc này, cự ly giữa chúng ta và hoa này là mấy trăm dặm, bần đạo cũng không phải sợ bị đóng băng, mà là sợ linh thú thủ hộ dây dưa, vạn nhất không có được sự trọ giúp của Thiên Không Chi Thành liền đụng phải ôn thần hàn băng ma thần kia, ta đây chẳng phải xui xẻo sao?

Sau khi trải qua vài tiếng, Thiên Không Chi Thành tốc độ hiện tại đã đạt đến một trình độ phi thường khủng bố, ước chừng là một vạn dặm một giờ. Khoảng cách mấy trâm dặm, dưới sự khống chế của Tiểu Lục, bất quá là trong nháy mắt là tới.

Thiên Không Chi Thành khi tới Tuyết Liên, bần đạo ở bên trong đầu tiên dùng huyễn tật thiên hỏa bọc mình lại, sau đó như tia chớp bay thăng đến tuyết liên. Người còn trên không trung, ta đầu tiên là ngửi thấy là một mùi thơm ngát, làm cho tinh thần bần đạo không tự chủ được mà lâm vào chấn động. Ngay sau đó, kiếm khí cực lớn của Hạo Thiên liền được ta chém ra ngoài, trực tiếp đem tầng băng dày vài thước phía dưới hoa tuyết liên chặt đứt, rồi sau đó lập tức đem cả tầng băng kia bao gồm cả tuyết liên thu vào trong không gian giới chỉ.Truyện Sắc Hiệp - http://doc.zenwee.com

Vẻn vẹn một chút thời gian bay ra khỏi sự bảo hộ của kim liên, bần đạo đã có thể cảm nhận được một cỗ hàn khí lạnh thấu xương, xuyên qua bảo hộ của huyễn tật thiên hỏa trực tiếp tác dụng lên trên người ta. Khí lạnh làm ta run rẩy, bần đạo không dám lơ là nhanh chóng bay về, hàn khí khủng bố như vậy tuy rằng không đến mức trực tiếp làm ta chết cóng, nhưng mà mùi vị rét run kia ta cũng không bao giờ muốn thử nếm lại. Sau khi trở về trong Thiên Không Chi Thành, phản ứng đầu tiên của ta không phải là vui mừng mà là kinh ngạc hỏi: "Kỳ quái, đồ tốt như vậy như thế nào lại không có con hộ thú nào nhỉ?"

Ta cũng không biết a?" Vong Ưu cũng kỳ quái nói.

"Này, cho hôi, hộ thú có phải con này hay không a?" Tiên Nhã đột nhiên chỉ vào bên ngoài nói.

Mọi người chúng ta nhanh chóng theo phương hướng tay nàng chỉ nhìn ra bên ngoài, liền thấy trên đỉnh núi tuyết liên nguyên bàn sinh trưởng, lúc này lại đang ngồi thẳng một con quái thú hung mãnh cự đại. Bộ dáng của nó gần giống với cùng, cũng là cánh tay dài, cơ thế cả người gồ lên. bộ dáng tương tự con tinh tinh, nhưng mà toàn thân của nó rậm rạp lông dài màu trắng, những cái lông tuyết trắng này dài khoảng một thước, hơn nữa còn đặc biệt tinh mịn, làm cho quái vật lớn khoảng hơn mười thước này, thoạt nhìn thậm chí còn có chút đáng yêu, nếu không nói đến bộ răng nanh nó đang nhe ra.

Lúc này, nó hiển nhiên đối với bảo bối của mình bị trộm cực kỳ bất mãn, ánh mắt màu đõ tươi trừng lên, hướng về chúng ta rít gào. Theo tiếng sầm lên giận dữ của nó, một đạo khí thể màu trắng nhàn nhạt đánh về phía Thiên Không Chi Thành, bạch khí va chạm vào hộ bích của kim liên.

Tiếng xèo xèo lập tức vang lên, thậm chí hộ bích bị đánh trúng cũng bắt đầu đung đưa, hiển nhiên, lực công kích của thứ này tương đối kinh người. Có thể làm cho Phật tổ kim liên có chút chịu không nối công kích, cũng chỉ có tông chỉ huy điêu nhân cấp bậc siêu cấp chủ thần mới có thể làm được, nói như thế, con đại bạch viên trước mắt chúng ta rõ ràng chính là hàn băng ma thần.

Thật sự là muốn ngất, ta như thế nào không biết sống chết lấy đi đồ vật của hắn chứ? Hàn băng ma thần còn không biết tìm ta liều mạng. Bất quá, tựa hồ ngay cả ta không lấy đi tuyết liên, hắn cũng sẽ không bó qua cho ta, chuyện đã đến nước này đành phải đi từng bước tính từng bước, nói không chừng, chúng ta còn có thể lợi dụng tuyết liên thoải mái qua cửa. nếu như là hắn đặc biệt để ý tuyết liên.

Quả nhiên, hàn băng ma thần nhìn thấy hàn băng thổ tức của mình lại không thể phá hủy Thiên Không Chi Thành của chúng ta, liền lập tức đình chỉ công kích, dùng tinh thần lực mắng chửi chúng ta :"Đám trộm cắp chết tiệt các ngươi, lập tức đem tuyết liên trả cho ta, bằng không, ta sẽ không khách khí với các ngươi đâu."

"Nếu ta không trả, vậy ngươi tính toán xử trí chúng ta như thế nào?" Bần đạo cười hỏi.

"Đương nhiên là đem các ngươi giết sạch, làm thịt!" Hàn băng ma thần phẫn nộ nói.

"Vậy nếu Trả lại cho ngươi." Bần đạo tiếp tục hỏi. Ta kỳ thật hỏi vô nghĩa chẳng qua là đang kéo dài thời gian mà thôi, bởi vì lúc ta nói chuyện, Tiểu Lục đã bất đầu thúc dục Thiên Không Chi Thành tiếp tục tiếp tục. Chỉ cần ta kéo dài qua mấy giờ, chờ chúng ta sau khi đi ra khỏi hành lang hàn băng, chúng ta liền lập tức chạy đến vị diện khác, khi đó không cần phải sợ hàn băng ma thần nữa. nghe nói hắn bởi vì lâu năm ở tại hành lang hàn băng không thế sử dụng pháp thuật không gian, thế cho nên hắn không biết bất kỳ pháp thuật không gian này, cho nên cho dù muốn đi vị diện khác truy đuổi chúng ta, cũng là hữu tâm vô lực.

"Rống!" Hàn băng ma thần lại rít gào nói: "Trả lại cho ta, ta sẽ từ bi biến các ngươi thành tượng băng."

"Kháo, cả hai đều là cái chết, vậy ta còn Trả lại ngươi làm cái gì?" Bần đạo cười khổ mắng to.

"Rống, không trả ta, chết thảm!" Hàn băng ma thần tức giận nói: "Lập tức trả cho ta, bằng không, ta sẽ động thủ."

"Ngươi chỉ cần dám động thủ, ta sẽ đem tuyết liên hủy đi." Bần đạo uy hiếp nói :"Không tin ngươi thử coi, xem ta có dám làm không."

"Ngươi dám!" Hàn băng ma thần tức giận nói : "Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?" Tuy rằng hắn mặt ngoài cường ngạnh, nhưng mà từ phản ứng này, ít nhất có thể thấy được hắn rất quý trọng đóa hoa tuyết liên này.

"Chúng ta bất quá là đi ngang qua mà thôi, ngươi xem, không bằng như vậy, ngươi để cho chúng ta an toàn tự do vượt qua

"Có thể!" Hàn băng ma thần không chút do dự nói :"Hiện tại lập tức đem tuyết liên lấy ra."

Kháo, ân sư có nói qua, gia hỏa này một chút danh dự cũng không có, từ đầu đến cuối lãnh khốc vô tình. Hắn có chủ ý gì. ta thoáng cái đã nhìn ra, hàn băng ma thần rõ ràng là muốn đem tuyết liên lừa tới tay, sau đó sẽ ra tay động thủ.

Ta đương nhiên không có khả năng mắc mưu hắn, cho nên bần đạo lập tức cự tuyệt nói Nghĩ cũng đừng nghĩ, chúng ta sau khi ra khói hành lang hàn băng, sẽ lập tức trà tuyết liên cho ngươi. trước đó, ngươi chỉ cần dám lộn xộn, ta liền sẽ đem tuyết liên hủy diệt." Nói xong, bần đạo lạnh lùng nhìn chăm chú vào hắn.

"Rống!" Hàn băng ma thần có vẻ dị thường tức giận, hắn trên không trung nhảy lên nhảy xuống, đạp đố rất nhiều băng sơn lớn nhó. Nhưng lại không dám quá mức tiếp cận tòa thành của chúng ta. Hiển nhiên, bàn năng chiến đấu của hắn nói cho hắn một chuyện, bàn năng trực giác đối với nguy hiểm, làm cho hắn không dám tới quá gần chúng ta. Có lẽ đây là hiệu quả do sát khí của Tru Tiên kiếm trận tản mát tạo ra.

Nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của hắn, bần đạo không biết tại sao lại cám thấy thích thú. Ta biết, hắn có lẽ ở trên đường sẽ không động thủ, nhưng mà sau khi đến cuối đường, ta có nên đem bảo bối tốt như vậy Trả lại cho hắn không đây? Ai nha nha, trả hay không trả, đúng là một vấn đề nan giải a!



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.